Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn mobifone. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mobifone. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

Không có vùng cấm

Những người cầm đầu chế độ-nhà nước này luôn rao rằng "chống tham nhũng không có vùng cấm". Khi lôi ra tòa xét xử ông Đinh La Thăng, họ đã bật đèn xanh cho bộ máy tuyên truyền, rằng hãy ca ngợi đó là biểu hiện rõ nhất của chống không vùng cấm, người dân hãy tin tưởng vào đảng và nhà nước.

Xung quanh "hiện tượng" Đinh La Thăng, có lẽ còn nhiều uẩn khúc chưa được bạch hóa, sau này lịch sử sẽ làm rõ, nhưng chuyện "chống không có vùng cấm" xét dưới góc độ nào đó thì cũng mới chỉ là lý luận (người Bắc ưa lý luận) chứ chưa hẳn là thực tiễn.

Điều thấy rõ nhất là vụ MobiFone - AVG. Hai ông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận là vi phạm, ông Son rất nghiêm trọng, ông Tuấn nghiêm trọng, nhẽ ra đều phải bị xử lý nghiêm khắc, theo nguyên tắc nghiêm này phải sinh ra nghiêm kia. Tuy nhiên, bộ máy chuyên chế cũng chỉ dám lờn vờn vòng xa, đánh vào một ông đã về hưu, không còn chút quyền lực gì. Hôm qua 22.10 họ lại còn giở giói bày việc để quốc hội truất chức "nguyên bộ trưởng" của ông Son. Lôi cả quốc hội vào trò diễn, thật tội nghiệp cho cơ quan "quyền lực nhất quốc gia". Mấy thứ hình thức ấy, không biết còn lăng loàn trên xứ này tới bao giờ.

Đáng nói nhất là đúng ra phải "xử" ông Tuấn bởi ông ta đang nắm quyền hành, xử để làm gương, để chứng minh "chống tham nhũng không có vùng cấm" thì người ta lại lờ đi. Cố tình ém (theo quy trình), có phải vì sợ "xấu chàng hổ ai". Thử hỏi, một người đã vi phạm nghiêm trọng, bị kỷ luật rồi, nay vẫn cho ngồi ghế cao làm lãnh đạo, sẽ nói được ai, sai khiến được ai, làm gương cho ai. Đó là sự phỉ báng bộ máy chứ lãnh đạo cái gì.

Ông Tuấn đang giữ chức vụ trong đảng nên quốc hội không có quyền xử, vậy thì đảng hãy chứng minh lý luận "không có vùng cấm" của đảng đi. Đừng để thiên hạ bĩu môi, rằng rút cục cũng chỉ là tấn trò đời, rằng giữa lý luận và thực tiễn vẫn còn khoảng cách hố sâu, cách nhau một trời một vực.

Nguyễn Thông

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

Hai vị bộ trưởng

Đó là hai thượng thư đang cầm trịch 2 bộ khá quan trọng: Giao thông vận tải, và Thông tin truyền thông.

Theo thói thường, khi cất nhắc ai đó vào ghế lãnh đạo, các nhà làm công tác tổ chức phải củ soát kỹ nhân thân người ấy, nếu không có phốt, tai tiếng gì mới đưa vào danh sách. Nhưng có vẻ bộ máy tổ chức của đảng (đứng đầu là ông Phạm Minh Chính) và quốc hội vừa rồi đã rất cẩu thả, vô trách nhiệm khi quyết định nhân sự. Chính vì thế đang có tình trạng dở khóc dở cười với hai ông bộ trưởng lục lộ và thông tin.

Trước hết nói về ông Thể, Nguyễn Văn Thể lục lộ. Còn nhớ, khi cả xã hội đang bức xúc bất bình về cái trạm thu phí trấn lột Cai Lậy, đến nỗi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải đích thân vào cuộc, yêu cầu có giải pháp xử lý thích hợp trong vòng 1 tháng, thì Ban Tổ chức Trung ương lại bổ nhiệm ông Thể từ tỉnh Sóc Trăng về làm bộ trưởng thay ông Trương Quang Nghĩa. Dường như họ (tổ chức) không cần biết chính ông Thể là người ký duyệt cho cái trạm BOT tai hại ấy. Lại cho ngồi vào ghế bộ trưởng, lại giao việc xử lý BOT Cai Lậy, chẳng khác gì gửi trứng cho ác, đánh bùn sang ao. Cho tới thời điểm này, đã quá hạn 3 tháng nhưng ông Thể vẫn chưa tìm ra được lối thoát cho Cai Lậy. Làm sao mà tìm được khi ông ấy quyết giữ nó, còn dân chỉ chờ nó thu phí trở lại là xông lên ăn thua đủ.

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Một kiểu trấn lột

Không phải chỉ có BOT giao thông như Cai Lậy, Sông Phan, Bến Thủy, Cần Thơ, Sóc Trăng... làm trò trấn lột trên đường giao thông mà ngay cả trên mạng thông tin, tưởng rằng ảo nhưng trấn lột rất thật, móc túi tàn bạo.

Ấy là tôi nói đến cái mạng điện thoại MobiFone. Người dùng bao lâu nay đã khốn khổ với nó về tin nhắn rác quảng cáo, rồi những dịch vụ mưu mẹo lừa đảo, kiểu gạ khách hàng tham gia cái này cái kia (chẳng hạn nhận miễn phí những bài hát hit), rồi tít tận cuối tin mới kín đáo cho biết nếu tiếp tục sử dụng dịch vụ thì sẽ phải trả bao nhiêu tiền một ngày. Ối người chết với dạng tham gia vào dịch vụ ấy.

Còn tôi thì bị khổ nạn bởi cái 3G thổ tả của nó. Chả là vừa rồi tôi lắp sim điện thoại vào chiếc máy iPhone của con gái (chưa dùng) để gọi thử một cuộc Viber xem nó tiện dụng miễn phí thế nào. Lúc gọi, wifi nhà tôi yếu nên máy tự động chuyển qua 3G. Gọi có vài phút rồi tắt mạng, tắt máy, tắt luôn, nhưng quên tháo sim ra. Vài ngày sau, nhà mạng MobiFone nhắn tin báo cho biết phải thanh toán cước hơn 600 nghìn đồng. Tá hỏa, vội tháo sim khỏi máy, gọi cho tổng đài 9090 thì được báo đó là phí dịch vụ 3G. Lại phải kêu tới 9090 để yêu cầu cắt ngay cái dịch vụ thổ tả đó (tôi bị nó chém nhát nhớ đời thì tôi gọi nó là thổ tả, còn bác nào vẫn quen xài 3G thì tôi xin lỗi vì có đụng chạm tí chút).

Ôi giời, không sử dụng nữa, đã ngắt mạng, đã tắt máy nhưng vẫn tính phí. Cô nhân viên ở Bưu điện Chợ Lớn bảo tôi rằng anh ơi, nếu không thoát khỏi 3G thì dù có tắt máy nó vẫn tính.

MobiFone ạ, chơi kiểu đó thì bằng chơi cha người ta. Khi xác định khách hàng có biểu hiện mở máy, dùng dịch vụ 3G thì mới tính chứ, ai lại bắt phải thoát ra thì mới thoát khỏi các ông thì mấy ai biết được phải làm như thế. May tôi kịp tháo sim, chứ người nào không biết mà để nửa tháng, một tháng thì có bán nhà đi cũng chẳng đủ tiền để các ông trấn lột.

Kinh doanh cần công khai, tử tế, đàng hoàng, chứ ỡm ờ như con me Tây vậy thì có ngày mất hết khách.

Tại số điện thoại Mobi của tôi đã quen với bạn bè người thân chứ không thì tôi vứt cái rụp, chẳng gọi thì đừng, ôm các ông chỉ tổ rặm bụng, bực mình.

Biên mấy chữ này cũng là để nhắc nhở các khách hàng như tôi nên cẩn thận với vụ 3G của MobiFone, kẻo tiền mất tật mang.

Nguyễn Thông