Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn biểu tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biểu tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2021

Myanmar

Đất nước này, trước kia xứ ta quen gọi là Miến Điện, đang trải qua cơn bão.

Bất luận việc đánh giá bà San Suu Kyi là người thế nào (thay đổi theo thời thế, mỗi lúc mỗi khác) nhưng người dân Miến Điện đang đổ máu bảo vệ nền dân chủ non trẻ của mình, chứ không phải vì cá nhân San Suu Kyi.

Bi kịch nhất của người dân Miến Điện là họ còng lưng làm lụng để có tiền nộp thuế nuôi đám quân đội và cảnh sát, nhưng khi họ đứng lên bảo vệ nền dân chủ (cần như khí trời) thì bị chính những kẻ mà họ còng lưng nuôi nổ súng vào mình.

Miến Điện (cứ cho là) không có dân oan, không có thế lực thù địch, chỉ có người dân đòi quyền sống bị đàn áp man rợ.

Miến Điện là thành viên của ASEAN gồm 10 nước, hầu hết lấy lý do chuyện nội bộ, không can thiệp vào công việc của nhau, chỉ mạnh mồm kêu gọi "hai bên hết sức kiềm chế" ngồi lại cùng thương lượng, trong khi máu dân vẫn đổ hằng ngày. Máu dân lành là thứ rẻ nhất đối với bọn cầm quyền vô nhân. Cái thứ tổ chức lỏng lẻo, rời rạc, bằng mặt nhưng không bằng lòng, lợi dụng nhau này đã bỏ mặc "bạn" Myanmar lúc khó khăn, tuy mồm và khẩu hiệu lúc nào cũng ra rả về sự đoàn kết gắn bó tương trợ.

Myanmar bi kịch và cô độc. Myanmar đang cần dân chủ. Tuy nhiên không có thứ gì từ trên trời rơi xuống cả.

(Ghi chú: Đọc và tự hiểu, không liên hệ mở rộng gì thêm)

Nguyễn Thông

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019

Hồng Kông

Báo xứ Việt có vẻ phấn khởi (qua cách đưa tin) khi phong trào biểu tình của người dân đòi quyền tự do dân chủ ở Hồng Kông bị đàn áp bằng vòi rồng, có bắt bớ và đổ máu.

Ông hàng xóm nhà tôi thắc mắc, chả nhẽ cảnh sát Hồng Kông vốn phần lớn là người Hồng Kông từng thấm vào huyết quản về tự do dân chủ mà sao lại đàn áp "đồng bào" mình, chắc phải có nguyên nhân phạm luật từ người biểu tình. Nghi thế, mới nghe cũng có lý.

Tôi nói với ông ấy, cảnh sát dù là người gốc Hồng Kông nhưng nay đã ăn phải bả của Trung Quốc đại lục, tự biến mình thành "còn Tàu cộng còn mình" rồi, thì cũng không phải người Hồng Kông chuẩn nữa. Đã là hạng bán mình thì cứ có tiền là nó phun vòi rồng thôi, không cần căn cứ vào luật, sai đúng thế nào.

Người dân Hồng Kông suốt thời gian qua biểu tình ôn hòa thế nào, thế giới đều biết cả. Nếu xảy ra bạo lực, thì xuất phát từ cảnh sát "còn Tàu cộng còn mình", từ chỉ đạo của Bắc Kinh, từ đám côn đồ được tung vào phá rối, gây sự để lấy cớ đàn áp, chứ không phải từ người dân. Cách nói "biểu tình biến thành bạo lực" của báo chí Việt là cách ỡm ờ đổ vấy cho người biểu tình, nịnh bọn phát xít.

Xe vòi rồng có thể thổi bạt được người trên phố, cảnh sát của bà Lâm có thể bắt giam người này người nọ, nhưng cũng có tác dụng thổi thêm ngọn lửa cho nó cháy to hơn.

Những kẻ từng hưởng giá trị dân chủ của Hồng Kông nhưng nay quay ra thờ bọn cộng sản Tàu thì có thể nói không ngu nào ngu hơn. Thối nát và đáng khinh bỉ.

Nguyễn Thông

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2019

Thái độ với Hồng Kông

Cuộc biểu tình đòi dân chủ, đòi quyền tự do của dân chúng Hồng Kông ngày càng dâng cao, chưa có điểm dừng. Những ngày qua, có thể thấy khá rõ thái độ của từng bên, từng phía.

Trước hết là người Hồng Kông, những con người từng thấm đẫm và thừa hưởng nền dân chủ thực sự, nay sau hơn 20 năm trong ách kìm kẹp của Trung cộng, họ quá hiểu họ đã được gì và bị mất gì. Chính vì vậy, đấu tranh này là trận cuối cùng, kết đoàn lại vì ngày mai. Bây giờ hoặc không bao giờ nữa.

Với chính quyền côn đồ Trung cộng (như cách gọi của Ngoại trưởng Mỹ), chúng cũng thừa khôn ngoan mưu mẹo để xử lý vụ việc. Đe dọa, chia rẽ, gây mâu thuẫn, kiên nhẫn... đủ cả. Chúng kéo lính tráng, xe cộ, súng đạn tập trung sát Hồng Kông chủ yếu để dọa dẫm đe nẹt những người yếu bóng vía thôi, chứ không dại gì gây ra một Thiên An Môn thứ hai để bị cả thế giới cô lập. Chúng cố tình kéo dài để cho người Hồng Kông tự phân hóa, xử nhau. Và căn bản là chúng biết nếu họ biểu tình mãi mà không đạt kết quả gì, lại gián tiếp tạo sự suy sụp kinh tế, thì sẽ chán, sẽ nhạt dần và tan rã, đồng thời gây tai tiếng chính sự biểu tình đã làm Hồng Kông suy sụp. Bất chiến tự nhiên thành. Cộng sản là trùm về mưu mẹo gắp lửa bỏ tay người, đẩy lỗi về phía đối phương. Tàu cộng là bậc thầy về điều này.

Ở Việt Nam, thái độ đối với Hồng Kông cũng phân hóa rất rõ. Nhà cầm quyền im tiếng, trên danh nghĩa là không can thiệp vào chuyện nội bộ nước khác, nhưng thực chất đồng tình với Trung cộng, chỉ mong cho cuộc biểu tình thất bại. Đó cũng là điều dễ hiểu, bởi ngoài lý do đàn em phục tùng, còn là tâm thế của chính quyền với chính quyền, luôn bảo vệ nhau, bởi trông người lại ngẫm đến ta, bởi thấy người nằm đó biết sau thế nào, bởi chính quyền độc tài luôn đối địch với dân. Về phe bạn chứ không thể về phe "thế lực thù địch".

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

Hồng Kông

Sau hơn 20 năm bị người Anh trao trả lại Trung Quốc theo đúng hiệp định đã ký 99 năm trước, mảnh đất Hồng Kông tuy tồn tại dưới dạng “một nước, hai chế độ” nhưng về thực chất đã bị chính quyền trung ương Trung Quốc coi như một tỉnh, tước dần quyền tự do và những giá trị cao đẹp mà nó từng có.

Hồng Kông là thứ tài sản có sẵn, do người Anh và người Hồng Kông tạo dựng, giới cầm quyền cộng sản Trung Quốc chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, thừa hưởng. Trong chừng mực nào đó, sau năm 1997, nó đã duy trì được sự vững mạnh của kinh tế Hồng Kông, nhưng về mặt chính trị, xã hội, nhất là quyền tự do, dân chủ, thì ngày càng thụt lùi, xuống dốc thê thảm. Nhà cầm quyền Trung Quốc quyết biến Hồng Kông thành địa phương ngoan ngoãn, dễ bảo, người Hồng Kông thành cừu như người các tỉnh thành khác lâu nay trong bàn tay sắt của nó.

Tức nước thì vỡ bờ. Người Hồng Kông đã đứng dậy, nhiều lần đứng dậy. Lần này có vẻ “đấu tranh này là trận cuối cùng”. Thế giới tiến bộ, những người tử tế trên địa cầu đang đứng về phía họ, đồng tình với họ, ủng hộ họ. Không phải bằng quan ngại, bằng lý thuyết suông, kiểu “không can thiệp vào chủ quyền của các nước khác” mà bằng hành động, lời nói ủng hộ cụ thể, rõ ràng.

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

Chê dân

Tại sao cứ để dân phải phẫn nộ rồi mới giở giọng lên án, chê bai họ quá khích, bạo lực, vi phạm pháp luật, bị lợi dụng..., rằng "lòng yêu nước cũng cần phải tỉnh táo", "hãy yêu nước một cách sáng suốt", "đừng rơi vào bẫy của thế lực thù địch". 

Sáng nay tôi đọc được trên báo chí quốc doanh rất nhiều bài lên giọng dạy dỗ nhân dân, chê dân mà tác giả không dám chường mặt ra, chỉ ký những cái tên như kiểu Thiện Tâm, Thiện Văn, Dân Ý, Trung Thành; có cả vài bài trên mấy tờ báo bạo lực thì giở thói đe nẹt, dọa dẫm này nọ...

Tất cả đều nói lên rằng họ vẫn coi dân chả ra gì, mặc dù đã phần nào ngầm biết ngại sức mạnh của dân.

Đến thời buổi 4.0, 5.0 như vầy mà vẫn giọng điệu cũ dạy dỗ, dọa dân, vẫn đánh giá dân thuộc hạng ngu đục dễ bị lợi dụng, thật không hiểu nổi.

Cuộc xuống đường phản đối luật đặc khu xảy ra vào ngày hôm qua (10.6.2018), về thực chất là cuộc biểu dương sức mạnh của dân, nhằm mở mắt đảng, chính phủ, quốc hội để nhìn thấy những nguy cơ mà tiền nhân An Dương Vương đã mắc phải, "giặc ngồi sau lưng mà nhà vua không biết". Xưa vua không biết, không có ai chỉ cho vua, dẫn tới thân bại danh liệt, mất nước; nay vua không biết thì dân chỉ cho mà biết, còn hờn trách dân nỗi gì.

Họ vẫn đang rêu rao giọng điệu dân không biết điều, chính phủ đã trình quốc hội, đề nghị lùi việc thông qua dự luật đặc khu tới kỳ họp sau, vậy mà vẫn cố tình đi biểu tình làm loạn. Chỗ này cần phải nói rõ rằng, thời gian qua, nếu không có những lên tiếng quyết liệt của dân chúng, nhất là các cựu chiến binh vào sinh ra tử, thì gần 500 vị nghị gật đã thông qua cái luật ấy rồi. Nay dân tiếp tục phản đối bởi họ không chấp nhận sự câu giờ, lùi này lùi nọ, mưu mẹo tiểu nhân. Bỏ thì bỏ hẳn bởi sự tai hại của luật đó, người bình thường ai cũng biết, chỉ những kẻ đầu óc ngớ ngẩn mới đòi giữ nó lại. 

Nếu vừa rồi, chính phủ đề nghị bỏ hẳn, hoặc quốc hội ra quyết định biểu quyết bác bỏ luật đặc khu, tôi cam đoan vẫn có cuộc xuống đường, thậm chí còn rầm rộ mạnh mẽ hơn ngày hôm qua, nhưng đó là cuộc xuống đường ủng hộ, cùng chung ý chí giữa nhà cai trị và dân chúng.

Đừng nghĩ nắm truyền thông trong tay thì muốn nói thế nào cũng được. Thời nay khác rồi.

Thông cào

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Ngược với thủ tướng đấy, làm gì nhau nào

BÁ TÂN 
 Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước lại thêm một lần “nổi tiếng” khi lên tiếng tạo cản trở giải quyết món “nợ” biểu tình đã được hiến định cách đây gần 70 năm. Lý sự như ông Phước thì luật Biểu tình sẽ trở thành “nợ xấu” kéo dài sang cả đời con đời cháu. Và nếu vậy “nợ xấu” này còn xấu hơn cả nợ xấu ngân hàng.

 Kể cả người muốn biểu tình cũng như người không thích biểu tình đều lắc đầu với kiểu lý sự cùn mang nhãn hiệu Hoàng Hữu Phước. Tư duy, trình độ hiểu biết với sản xuất hàng hóa là 2 thứ khác biệt nhưng, kể cả không muốn, tự nó lộ diện nhãn hiệu. Nhận thức, cách diễn giải về luật Biểu tình cho thấy thứ bậc nhãn hiệu của ông Phước. Thị trường tràn ngập hàng hóa, gắn liền đủ loại nhãn hiệu. Không chỉ phơi bày hàng rởm mà còn có cả đồ giả.

Ông Phước có thể quên nhiều thứ nhưng có một việc ông không thể (hoặc không dám) quên khi bàn đến luật Biểu tình. Tại kỳ họp quốc hội cách đây chưa lâu, Thủ tướng chính phủ, ông Nguyễn Tấn Dũng đề xuất sớm xây dựng luật Biểu tình, dư luận rất đồng tình. Thủ tướng lên tiếng đề nghị xây dựng luật Biểu tình. Sự tiến bộ của xã hội đang đòi hỏi như vậy. Ông nghị Hoàng Hữu Phước lại tìm cách bàn lùi, biến luật Biểu tình trở thành nợ xấu dai dẳng. Chẳng hiểu làm sao, đối với luật Biểu tình, một trong những vấn đề mang tính thời đại được toàn dân quan tâm đặc biệt, ông Phước lại dám đi ngược chiều thủ tướng, trong trường hợp này đồng nghĩa với ngược chiều quan điểm của chính phủ và nguyện vọng của đại đa số nhân dân.
 Bá Tân

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Một đề xuất rất không thuyết phục

LÊ THANH PHONG

Tại phiên thảo luận về chương trình xây dựng pháp luật, liên quan đến Luật Biểu tình, đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước phát biểu: “Khi đưa luật một cách gấp gáp như vậy là chúng ta đã tước đi quyền của người dân. Người dân cần thời gian tham khảo, tham chiếu, nghiên cứu, tìm hiểu, trao đổi, tranh luận về sự cần thiết của luật. Luật Biểu tình nếu có phải nghĩ đến trưng cầu ý dân”.

Thậm chí, ông Phước còn đề nghị phải hỏi ý kiến của các doanh nghiệp bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm phi nhân thọ, bảo hiểm y tế. Chỉ khi đã làm việc được với cơ quan này và đưa những nội dung này vào bảo hiểm thì chúng ta mới yên tâm và có Luật Biểu tình.

Ý kiến phát biểu của ông Hoàng Hữu Phước rất không thuyết phục.

Ông Hoàng Hữu Phước căn cứ vào đâu để cho rằng đưa Luật Biểu tình vào chương trình xây dựng pháp luật năm 2014 là gấp gáp, là nôn nóng. Xin hỏi ĐB Phước, gấp gáp là sao khi biểu tình là quyền hiến định mà 68 năm qua chưa có luật để thực hiện? Nôn nóng là sao khi “món nợ” với dân chưa được trả qua bao nhiêu kỳ họp QH? Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đề xuất xây dựng Luật Biểu tình chắc chắn không hề xuất phát từ sự nôn nóng hay gấp gáp mà có nghiên cứu nghiêm túc về lý luận cũng như thực tiễn.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Những bài thơ của một thời (4): Tôi muốn và không muốn tin

Lời chủ trang:
Mới đầu giờ làm việc, phó thủ trưởng cũ của tôi (mà chúng tôi quen gọi một cách dễ thương là Cách mạng) hỏi mi đã đọc bài thơ của Thanh Thảo chưa. Tôi rằng em chưa đọc hết, mới chỉ biết mấy câu trích trên mạng. Anh bảo đọc đi, hay lắm, Thanh Thảo viết hay lắm. Ai nói vậy có thể tôi chưa tin nhưng Cách mạng đã nhận xét thế thì tôi tin ngay. Và chính xác.
Thanh Thảo nhà thơ thì đương nhiên sản phẩm là thơ. Nhưng sao tôi nghĩ anh đang khóc. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống tụ hình thành con chữ. Tiếng thơ như tiếng khóc. Buồn, uất hận, hy vọng và tuyệt vọng, cố lý trí nhưng lòng vẫn não nề. Hình như thơ Thanh Thảo không mấy khi vấp phải trường hợp này. Tôi hình dung anh đang làm một việc gì đấy chợt bỏ dở nhảy ngay vào bàn viết. Tâm hồn thôi thúc, không thể chậm trễ. Tôi nhớ ngày xưa đọc Dấu chân qua trảng cỏ của anh mà xúc động mà hăng hái lắm, những câu thơ chỉ đọc một lần chả thể nào quên được, như "chiếc bồng con có những gì/mà đi cuối đất mà đi cùng trời"... Đó là dấu ấn thời đại. Bây giờ cũng dấu ấn thời đại. Tôi tin chắc trong niên biểu nền văn học nước nhà, thi sĩ Thanh Thảo sẽ được ghi bằng những dòng đậm nét.
Cái con người nhỏ thó, tập tễnh chân (anh bị thương hồi chiến tranh) ấy tôi đã gặp nhiều lần nhưng lần này dù chỉ gặp qua chữ càng thấy đáng yêu hơn.
Xin cám ơn anh, Thanh Thảo, nhà thơ nhân dân.
10.12.2012
Nguyễn Thông

Tôi muốn và không muốn tin
THANH THẢO

tôi không tin Trung Quốc lưỡi bò và chính quyền Việt Nam là một
nhưng các bạn an ninh, có gì như ép buộc
tôi tin, rằng các bạn đông hơn người biểu tình
dù không đông hơn quân Nguyên

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Chỉ nói mỗi điều

Không muốn nói nhiều, nhưng phải chua chát thừa nhận rằng bọn Trung cộng đã đắc chí. Điều bi kịch nhất là chúng hiểu từ giờ trở đi chúng đánh bất kỳ lúc nào cũng được vì người dân đối phương - sức mạnh phản kháng đáng ngại nhất - sẽ nản sau ngày chủ nhật đen (black sunday).

Sunday 9.12.2012
Nguyễn Thông

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Kiến nghị của ông Đào Tiến Thi gửi Bộ trưởng GD-ĐT Phạm Vũ Luận

ĐÀO TIẾN THI

Kính gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận
Tôi là Đào Tiến Thi, hiện đang công tác tại Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam, địa chỉ 187B Giảng Võ, Hà Nội.
Thưa Bộ trưởng
Như Bộ trưởng biết, trong mấy năm qua nhà cầm quyền Trung Quốc có rất nhiều hành động gây hấn ngang ngược đối với Việt Nam như liên tục ngăn cản, bắt giữ, đánh đập, đâm chìm tàu của ngư dân Việt Nam ra làm ăn trên vùng biển của mình (trong khi đó chính tàu của họ ngang nhiên vào đánh bắt trong vùng biển của ta), và hành động nghiêm trọng nhất là 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta vào mùa hè năm ngoái, khiến dư luận phẫn nộ. Mùa hè năm nay, nhà cầm quyền Trung Quốc còn đi những bước trắng trợn và ngang ngược hơn. Chỉ trong hơn một tháng qua, chúng đã tiến hành mời thầu quốc tế 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, nâng cấp hành chính quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam thành thành phố Tam Sa, đưa 30 tàu cá ra đánh bắt 18 ngày tại vùng biển Trường Sa, và hiện nay đang rầm rộ đưa 23.000 tàu cá ra vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Cả cộng động quốc tế phẫn nộ và lo lắng trước các hàng động trên của Trung Quốc huống chi người Việt Nam. Đối với chủ quyền của chúng ta, đó là những hành động ăn cướp trắng trợn, trực tiếp cướp đi miếng cơm manh áo của ngư dân làm ăn trên biển, và nguy hiểm hơn, những hành động đó tiếp tục leo thang ngày một nhanh, khiến tính mạng của cả dân tộc Việt Nam đang ở thế cực kỳ nguy hiểm. Một phần biển đảo của chúng ta đã bị mất vào các năm 1974, 1988, nay nguy cơ tiếp tục bị mất thêm và có nguy cơ mất nước hoàn toàn. Không những thế, đây là nỗi quốc nhục của cả dân tộc ta, một dân tộc với gần 90 triệu dân, đứng thứ 13 trên tổng số gần 200 dân tộc trên toàn cầu, đủ tư cách là một dân tộc lớn, hơn nữa là một dân tộc anh hùng đã từng chiến thắng những đội quân xâm lược hung dữ nhất thế giới.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Nói chung là không biểu tình nữa

Đọc xong tờ báo Hà Nội Mới (tên trên măng-sét là Hànộimới) thứ hai 6.8.2012, cơ quan của thành ủy đảng cộng sản Việt Nam thành phố Hà Nội, mình nghĩ thế này:

-Kể từ nay, người dân dù yêu nước chân tình hoặc bị lợi dụng cũng không nên đi biểu tình nữa, dứt khoát không biểu tình yêu nước chống Trung Quốc nữa, đã có đảng và nhà nước lo, ôm chi rơm cho rặm bụng, lại còn mang tiếng xấu.

-Nếu Trung cộng giở mặt (điều này rất dễ xảy ra, sắp xảy ra), nhà nước có huy động đi biểu tình thì tùy quý vị, ai muốn đi thì đi, nhưng mấy đứa trẻ nhà mình thì chúng bảo sẽ không đi, đã có đảng nhà nước lo, lo luôn cả thể. Lúc người ta "yêu" thì không cho "yêu", cứ cấm đoán, xét nét; nay bắt "yêu" thì thất tình rồi, chả "yêu" nữa. Chính sách thiếu nhất quán thế, chúng không thích. Chúng còn phản biện bọn con là công dân chứ có phải con rối đâu để muốn giật thế nào thì giật. Lúc ấy xin nhường chỗ trong đoàn biểu tình cho các anh chị Hoàng Thu Vân, Nguyễn Minh Phong, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thị Quyết Tâm và một số anh chị khác.

-Bác Lê Hiếu Đằng và 41 bác nhân sĩ, trí thức, công dân Sài Gòn nếu vẫn quyết tổ chức biểu tình thì em chẳng dám can. Chỉ xin các bác đi có hàng ngũ (không để người ta vu cho là vi phạm trật tự giao thông), cần khẳng định lại lần nữa là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không vì bất cứ mục đích gì khác, để nếu đứa nào vu cáo, xỏ xiên thì vả vào cái mặt nó. Em không đi với các bác, vì như em đã nói, có đảng và nhà nước lo, lo mãi, sau này có bẩy hoặc rước, em cũng không đi. Trung Quốc có sang thì cha con em cầm súng, vậy thôi.

-Mấy người phỉ báng biểu tình và quần chúng biểu tình, sắp tới khi đảng và nhà nước kêu gọi xuống đường mà không thấy họ đâu cũng chả sao. Đội ngũ nhân dân khuyết vài ba chỗ là chuyện thường tình. Nếu họ có dẻo quẹo cái miệng nói ngược lại thì cũng là chuyện thường tình.

7.8.2012
Nguyễn Thông

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Những người mở đường


Kính tặng các anh chị ký tên trong "danh sách 42 người"

Mỗi cái tên là một CON NGƯỜI
Nhiều anh chị tôi chưa biết mặt
Nhưng từ lâu đã khắc một niềm yêu.

Các anh chị
Trong khúc quanh lịch sử
Không chịu làm kẻ điếc
Không chịu thành người câm
Không đui mù nhắm mắt
Không cúi đầu khom lưng.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Quân dân một lòng

Xem những bức ảnh anh Lê Dũng chụp cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược diễn ra ở thủ đô ngày 22.7, mình cảm động đến rơi nước mắt. Hà Nội và con người Hà Nội thật đẹp, hào hùng, nhân ái. Chưa bao giờ tình quân dân một lòng lại được thể hiện bình dị, ấm áp thế, kể từ khi nổ ra những cuộc biểu tình yêu nước đến nay. Đã qua rồi những ngày buồn khi đại úy Minh đạp giày vào mặt anh Nguyễn Chí Đức. Tình quân dân một lòng sẽ vĩnh viễn tống vết nhơ ấy vào quá khứ, chỉ còn cái đẹp như ngày 22.7 mà thôi.

Xem hình ảnh đó, chỉ muốn ca lên rằng "Đẹp vô cùng tổ quốc ta ơi!".

Lại thoáng chút buồn cho tình trạng cát cứ sứ quân. Sài Gòn có học được gì ở Hà Nội không, mà sao đằng đằng sát khí phản biểu tình thế. Những nhà lãnh đạo chính quyền Sài Gòn, công an Sài Gòn hình như chưa nhịp cùng bước chân với Hà Nội, tức chưa cùng nhịp bước với nhân dân.

Cảm ơn anh Lê Dũng. Xin bày tỏ lòng biết ơn, khâm phục những người Hà Nội, công an Hà Nội đã tạo nên sự gắn kết tuyệt vời.



23.7.2012
Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Gửi bạn trẻ tình nguyện

BÙI CÔNG TỰ

Các cháu mặc áo xanh
Đứng sau hàng rào sắt
Ngăn đoàn người biểu tình
Mà thản nhiên nét mặt.

Các cháu mặc áo xanh
Màu trời xanh ngăn ngắt
Có thật tình nguyện chăng
Hay ai người ép buộc.

Có biết chăng Tổ quốc
Đang từng giờ nguy nan
Vì sao bao bạn trẻ
Xuống đương hô VIỆT NAM
 Ảnh: Lê Dũng

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Lời hay ý đẹp: Tại sao bảo tôi gây rối

Việc bác đô trưởng Nguyễn Thế Thảo chê bai những người biểu tình đã tạm thời lắng xuống. Mà cũng phải, chuyện tốt người ta nhắc mãi, chứ chuyện xấu xa như thế, vứt vào sọt rác sớm chừng nào hay chừng ấy.

Thế thì mình nhắc lại điều này, theo mình là chuyện tốt, cực tốt. Một người như cụ bà Lê Hiền Đức, 83 tuổi, tức đạt ngưỡng tuổi trời, đã giác ngộ sự đời, đâu cần bất cứ thứ danh nào. Ai đó bảo cụ già rồi lẩm cẩm, bị lợi dụng, bị này bị nọ, mình chả tin. Mà cứ lẩm cẩm được như cụ Đức đi thì nước này, dân này còn được nhờ, chứ như bác kiến trúc sư Thảo thì, thôi thôi, chả dám nói.

Nhưng người ta làm khó cụ Đức. Mấy anh chức việc nhà nước lại còn dám vặn cụ Đức chuyện yêu nước, biểu tình... Em xin, em xin mấy anh. Mấy anh không cãi lại nổi cụ đâu. Còn nếu anh nào giỏi, hãy đọc câu giả nhời dưới đây của cụ và cho biết cụ Đức gây rối ở chỗ nào.


"Tôi đi là thể hiện lòng yêu nước. Tôi không đánh nhau, cãi cọ với ai cả. Tại sao bảo tôi gây rối trật tự công cộng?".
(cụ Lê Hiền Đức trả lời đài BBC, xem tại đây).
 
Đã qua rồi thời "cả vú lấp miệng em". Giờ mà cứ định lấp thế, em nó há miệng ra, nó cắn cho một phát chả bỏ bà ư? Đã không lấp được lại còn đau đớn, thiệt thân.

16.7.2012
Nguyễn Thông

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Vặn nhau thời mạt

Chỉ có thời mạt thì người ta mới hoạnh họe, bắt bẻ, vặn nhau như thế.

Chả là trên mạng xã hội có một vị ra cái vẻ đứng đắn kể lại câu chuyện. Chuyện rằng khi diễn ra cuộc biểu tình ngày chủ nhật 1.7 cơ quan chức năng đã túm một vài bạn trẻ tham gia vào đồn "uống cà phê". Tại đây, người có trách nhiệm đã hỏi các bạn trẻ "thích biểu tình lắm hả, thích bày tỏ lòng yêu nước lắm hả? Vậy thì tao sẽ ký giấy cho chúng mày được ra ngoài Trường Sa nhé. Ra đó tha hồ mà bày tỏ lòng yêu nước". Nghe vậy mấy biểu tình viên mặt tái xanh tái xám, xanh như đít nhái. Cậu nào cậu nấy run như cầy sấy. Yêu nước của họ là vậy đấy.

Nghe người kể chuyện hả hê, mình biết ngay đương sự là ai rồi, thuộc diện "đối tượng chính sách" nào rồi. Chí ít thì cũng chung đội ngũ với người hỏi vặn.

Thật buồn. Ở một xứ sở mà công dân bình thường muốn bày tỏ, thể hiện thái độ công dân của mình đối với đất nước mà cũng bị đối xử phũ phàng như vậy. Tôi nghĩ người quyền thế kia chả gán ghép mấy bạn trẻ ấy là thế lực thù địch gì đâu, chỉ muốn "lật tẩy" chúng mày thì yêu nước cái gì, đua đòi, ham vui, bị giật dây, bị lợi dụng thì có. Thứ chúng mày mà cũng đòi yêu nước. Đó, tao vừa thử dọa cho đi Trường Sa là lộ ngay bản chất, đúng không... Mới nghe thì thấy người quyền thế ấy có lý.

Nhưng ông bạn tôi, một chiến sĩ hải quân từng tham gia đánh trả máy bay Mỹ ngày 5.8.1964 thì cáu tiết lắm. Ông ấy bảo lý cái con mẹ gì. Chúng nó núp bóng lòng yêu nước để trị người yêu nước. Ngay cả mấy đứa trẻ ấy dù có ham vui mà tham gia vào đoàn biểu tình chống xâm lược, hô vang "Hoàng Sa của Việt Nam, Ủng hộ luật Biển Việt Nam..." cũng hơn chán vạn bọn ra vẻ ta đây khôn ngoan, mưu lược, chỉ giỏi trấn áp nhân dân. Khi xảy ra quốc sự biết thế nào là vàng thau ngay, cần gì vặn vẹo vớ vẩn.

Tôi bảo ông bạn già, nhiệm vụ của người ta phải thế. Tôi đồ rằng đó không phải công an, an ninh đâu, chắc mấy anh dân phòng xì xằng thôi, công an người ta là công an nhân dân, đâu có xử sự với dân kiểu đó, vả lại công an có trình độ, học hành đàng hoàng, họ không làm trò mèo nhố nhăng thế đâu. Tôi quen mấy anh an ninh mà, họ rất đàng hoàng, sâu sắc, tôi rất khâm phục, quý mến... Nghe tôi vòng vèo, ông bạn lắc đầu, tao không nói đến những người đàng hoàng ấy, tao chỉ ghét cái thằng quyền thế kia và đồng bọn của nó. Ông bảo chúng nó chỉ dọa được bọn trẻ nít thôi. Tôi lại hỏi thế nếu là ông, ông sẽ giả nhời chúng sao. Ông rằng:
-Chúng mày hỏi thế, vặn thế, đúng là đồ trẻ con, tao không chấp.
-Chỉ riêng việc tao đứng trong đội ngũ nhân dân chống Trung Quốc đã hơn hẳn chúng mày, dù chúng mày biện bạch bất cứ lý do gì.
-Tao chẳng tội gì đi Trường Sa để cho mày ngồi nhà tọa hưởng. Không cần đợi mày ký giấy, khi có quốc sự là tao đi, nhưng mày có dám đi với tao không (tao hỏi thế thôi chứ biết chắc mày chả dám).
-Mày đừng hống hách, xì xằng, giễu cợt lòng yêu nước, người yêu nước. Sẽ có ngày hối không kịp đấy.

Đại loại ông ấy còn nói nhiều nữa, nhưng tôi thấy chỉ ghi ra như thế cũng đủ rồi.

10.7.2012
Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Hiệp sĩ của lòng yêu nước


Đó là anh Nguyễn Công Hùng, 29 tuổi, một người tàn tật.

Xét về sức khỏe, anh chỉ sở hữu chút sức lực vô cùng ít ỏi, bằng 1 phần nghìn (hoặc vạn, hoặc triệu) so với người bình thường.

Xét về lòng yêu nước, bằng hành động tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc ngày 8.7.2012 tại Hà Nội, anh hơn hẳn những người khác trong đội ngũ Việt Nam, kể cả những người yêu nước hoặc tạm được coi là yêu nước.

Sức anh không thể làm gì bọn Trung Quốc xâm lược nhưng tinh thần của anh khiến chúng và tay sai của chúng phải run sợ, bởi chúng hiểu rằng người dân Việt Nam, ngay cả người yếu ớt nhất như anh, đã căm giận chúng đến mức nào.

Từ một người tàn tật, bằng nghị lực sống vô cùng vô tận, anh Hùng đã được người đời phong là Hiệp sĩ công nghệ thông tin. Anh Hùng hiện làm Giám đốc Công ty cổ phần Nghị Lực Sống ở Hà Nội, tạo công ăn việc làm cho không ít bạn trẻ.

Thân thể tật nguyền nhưng tâm hồn cao cả, tình yêu đất nước khỏe mạnh tràn đầy, anh Hùng xứng đáng là Hiệp sĩ của lòng yêu nước, nhất là trong thời buổi yêu nước vàng thau lẫn lộn, giả trá này.

Xin được bày tỏ sự cảm phục ngưỡng mộ anh, Hiệp sĩ công nghệ thông tin, Hiệp sĩ của lòng yêu nước Nguyễn Công Hùng.
 Ảnh từ trang blog Nguyễn Xuân Diện. Xin cám ơn anh Diện.

Ghi thêm: Nghe nói Madame Hillary Clinton ngoại trưởng Mỹ sắp ghé qua Hà Nội, chỉ xin mách nhỏ: nếu bà có ý định hoặc người ta gợi ý thăm ai đó để làm duyên làm dáng cho chuyến thăm ngắn ngủi, bà nên chủ động gặp anh Nguyễn Công Hùng, sẽ thấy được phẩm chất đáng quý của một con người VN tiêu biểu. Anh Hùng được gặp bà hay không, đối với anh ấy không quan trọng, gặp hay chả gặp cũng thế thôi; nhưng bà được trò chuyện với anh Hiệp sĩ của chúng tôi thì sẽ là niềm vinh dự đối với bà, tăng điểm cho bà, Madame ngoại trưởng ạ.

8.7.2012
Nguyễn Thông

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Ai cũng hèn như tôi thì còn gì đất nước

Tặng tôi và những người như tôi

Liệu có trốn được mình mãi mãi
Hay một ngày nào đó phải phơi ra dưới ánh mặt trời
Lúc ấy thì đã muộn
Tổ quốc này không còn chỗ cho những kẻ hèn cáy như tôi

Để không đi biểu tình chống ngoại xâm tôi viện trăm ngàn cớ
Không có mình đoàn người vẫn đông vui
Đâu phải cứ xuống đường hô khẩu hiệu giương cờ mới là yêu nước
Chuyện lớn đảng đã lo rồi, mình cứ thế theo thôi
Rồi gia đình sẽ ra sao, công việc sẽ ra sao
Bao thứ cần làm hơn vì miếng cơm manh áo
Mọi chuyện sẽ qua đi
Lòng tốt sẽ qua đi
Cái vỏ ốc cho ta nơi ẩn náu
Biết đâu lại lung linh trăm sắc xà cừ.

Nhưng tôi thẹn với những người đang rộn bước ngoài kia
Ai cũng hèn như tôi thì mất nước
Biển đảo quê hương, giang sơn gấm vóc
Quặn mình đau từng hòn đá gốc cây

Mơ một ngày
"Buổi sáng tôi mặc áo đi giày ra đứng ngoài đường" (*)
Thấy dòng người chuyển mình như lũ thác
Bộ đội, công an nhịp bước với nhân dân
An ninh chìm ngó nhìn nhau ngơ ngác
Mặt trời chói trên vòm cây
Lũ chim sẻ bay ngang cờ đỏ
Ôi tình yêu đất nước tràn đầy.

4.7.2012
Nguyễn Thông
(*): Câu thơ của Trần Vàng Sao trong Bài thơ của một người yêu nước mình

Ảnh của nhà báo Mai Thanh Hải







Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Gửi anh Cương Quyết

Andre Menras Hồ Cương Quyết trong cuộc biểu tình phản đối giặc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam ngày 1.7.2012 tại Sài Gòn (ảnh Cao Lập)

Chắc giờ đây họ đang cằn nhằn ông Triết
Bởi cho anh nhập quốc tịch Việt Nam
Thêm vào đội ngũ những người yêu nước một người yêu nước
Yêu nước lúc này là có tội, phải không anh?

Người dân quê tôi yêu mến anh từ ngày xưa ấy
Khi anh phất cao lá cờ giải phóng trước nhà quốc hội Sài Gòn
Giữa lao Chí Hòa anh vẫn ngẩng cao đầu bất khuất
Không thể sống quỳ, dù ở Pháp hay Việt Nam

Lúc chúng tôi nhảy nhót ở Sài Gòn thì anh một mình ra đảo
Thương những ngư dân mất lưới mất thuyền
Hoàng Sa đó- nỗi đau mất mát
Bão cuộn trong đầu, máu ứ trong tim

Anh chẳng phải con Hồng cháu Lạc
Sao Hoàng Sa, Trường Sa đau đáu suốt một đời
Bước chân anh giận dữ trên hè phố
Tấm biểu ngữ giương cao như khát vọng làm người

Chúng tôi xấu hổ trước anh, anh Hồ Cương Quyết ạ
Chúng tôi hèn, chúng tôi nhục, lặng câm
Đất nước mình mà mình như kẻ thờ ơ xa lạ
Cúi mãi đầu sao thấy mặt trời lên

Anh là Andre Menras Hồ Cương Quyết
Người anh hùng của nhân dân.

3.7.2012
Nguyễn Thông

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Biểu tình chống Trung Quốc ngày 1/7: Chúng tôi không đơn độc

TRẦN THỊ KIM ANH

Từ mấy hôm trước khi cả nhà vừa ăn cơm vừa xem TV, thấy chương trình thời sự đưa tin tin TQ gọi thầu khai thác 9 lô dầu khí ở thềm lục địa của VN, có nơi chỉ cách mấy chục hải lý, mình hỏi Mr.chồng: “Thế là khoảng bao nhiêu cây?”.  Lão đáp “hơn 50 cây”. Thế có uất không, thế là xâm lược rồi còn gì nữa, nó vào tận cửa nhà mình rồi.

Mấy hôm sau điện thoại réo, Hương gọi:  “Chủ nhật đi nhé”. Mình ậm ừ, đang bận mù ra, nếu đi thế nào lão chồng cũng gầm gừ. Nhưng không đi không được, bởi cứ tức nghẹn lên, đi để xả nỗi uất ra cho đỡ nghẹt. Vả lại, được chứng kiến những sự kiện như thế này là một cơ may. Thế là quyết định đi.

Đêm trằn trọc, thấy trời mưa, nghĩ mưa thế này mát, mai bà con đỡ vất vả, nào ngờ càng về sáng mưa càng to. 5h30 mò dậy, gọi điện cho Hương: “Mưa thế này có đi không?”. Giọng mụ tỉnh queo: “Đi chứ, mày gọi xe đi rồi sang đây”. Hơn 6h đón Hương tận cổng. Mụ thật xinh đẹp, đầm tím, tóc bồng bềnh. Xe chạy theo lối phố cổ lên Cầu Gỗ.
 Ảnh: NGUYỄN LÂN THẮNG

Bờ Hồ người xe thưa thớt, mưa giăng giăng. Bọn mình xuống xe đi bộ. Suốt đoạn đường từ Cầu Gỗ xuôi Hàng Giày ra Đinh Tiên Hoàng gặp rất nhiều toán công an dân phòng. Hương bảo: “Sao bảo bật đèn xanh rồi mà đông các chú ấy thế?”. Mình cười: “Chắc để giữ trật tự thôi”. Bọn mình