Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh thảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thanh thảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Ngày thống nhất

THANH THẢO
Tôi nhớ, vào năm 1974, từ chiến trường Nam bộ, tôi đã nghe và đã hát bài Nối vòng tay lớn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Lúc bấy giờ, chiến tranh chưa kết thúc, và ngày thống nhất cũng chưa tới. Nhưng bài hát của Trịnh Công Sơn thì đã tới với những người lính từ cả hai chiến tuyến.

Một bài hát về khát vọng thống nhất đất nước. Một khát vọng mãnh liệt, bỏng cháy.

Bây giờ, 38 năm sau ngày thống nhất, nghe lại bài Nối vòng tay lớn, tôi nhận ra một điều: Đây là bài hát hay nhất về ngày thống nhất, và đặc biệt, nó được viết ra, hát lên khi cái ngày mà toàn dân tộc Việt Nam mong mỏi vẫn chưa tới. Đó mới là những dự cảm về ngày thống nhất. Và là những dự cảm chính xác, đầy tình cảm, đầy xúc cảm và lòng nhân ái.

Có rất ít nhạc sĩ viết được những tác phẩm mang tính dự cảm như thế. Trước Trịnh Công Sơn chỉ có nhạc sĩ Văn Cao với hàng loạt tác phẩm âm nhạc viết ngay sau Cách mạng Tháng Tám và mở đầu cuộc kháng chiến chống Pháp, những bài hát về Không quân Việt Nam, Hải quân Việt Nam, bài hát Tiến về Hà Nội được viết năm 1948, trước ngày 10.10.1954 tới... 6 năm.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Nghệ sĩ giun

THANH THẢO                           

                                                          Thương nhớ danh hài Văn Hiệp
                                “Và đất và giun tơi xốp
                                 Đơm hoa nảy lộc đón gió lành cùng chim hót”
                                                                     Văn Hiệp

nụ cười ấy như một khối u
không ác

không phải ai cũng biết cười
ai cũng biết khóc
cùng lúc
hai trong một

như Văn Hiệp

mắt lão nông
biết mà không
biết, chỉ cười
biết, nhấp nhánh

Văn Hiệp
như một lão nông bị cướp đất

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

Những người muôn năm cũ

THANH THẢO
đứng trước mặt ta
những người muôn năm cũ
họ mấp máy môi nháy mắt
không hiểu vì sao
những gì họ đấu tranh, sống và chết
giờ lại thành cạm bẫy
họ không hiểu
vì sao nông dân bây giờ kiếm bát cơm khó nhọc đến thế
nhiều rủi ro đến thế
trong khi những người mang danh giải phóng nông dân
lại giàu nhanh đến thế

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Gửi Đoàn Văn Vươn

THANH THẢO
cứ nói mãi về cánh đồng Nọc Nạn
nhưng đây là Tiên Lãng
cứ nói mãi về oan trái bất công
nhưng đây là Đoàn Văn Vươn

vì sao nông dân lại thành kẻ thù của chính quyền ?
vì sao người chăm chỉ làm ăn lại thường gặp nạn ?
vì sao phải bắn súng hoa cà hoa cải ?
vì sao phải “chống người thi hành công vụ” ?

nếu Đoàn Văn Vươn cam chịu
mất đầm tôm mất tất
rồi mất nhiều năm tham gia đội quân khiếu kiện
thì biết bao giờ mới sửa Luật đất đai ?

thôi thà gióng lên hồi chuông
bằng vài tiếng súng hoa cải bụp xẹt
chẳng chết ai, chỉ khiến dăm chiến sĩ tét đít
và người cả nước bừng tỉnh

sao lại thế này ?

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Ghi trong ngày 17 tháng 2

THANH THẢO


I
thú thật, có một nhà lãnh đạo Việt Nam
ngày trước tôi không mấy yêu quí:
đó là Tổng bí thư Lê Duẩn
bây giờ biết những điều ngày xưa chưa biết
bỗng thấy quí Ông vô cùng
dù đời Ông không ít sai lầm
thì đó vẫn là lãnh tụ duy nhất chống Trung Quốc bành trướng từ trong máu
người đầu tiên thoát Hán
người nhìn thấy dã tâm của “anh bạn lớn” từ rất sớm
người thề quyết chiến với một triệu rưỡi quân Tàu
ngay lúc họ mới tung chiêu “nạn kiều”

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Bài hay trên báo Thanh Niên: Từ một mùa xuân

THANH THẢO 
Đã 224 năm kể từ mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789, khi những đạo hùng binh của Hoàng đế Quang Trung -Nguyễn Huệ như một trận bão lớn quét sạch cùng lúc hơn 20 vạn quân xâm lược nhà Thanh, giải phóng đất nước khỏi nạn ngoại xâm, những bài học lịch sử luôn được các thế hệ tiếp nối của dân tộc Việt học lại, nhớ lại và suy nghĩ.

Ai cũng biết, vào thời điểm ấy, đất nước chúng ta vừa trải qua những chia cắt, loạn lạc, binh đao, phản bội... là thời điểm vô cùng khó khăn, thậm chí bi đát. Vậy mà khi quân xâm lược nhà Thanh nhân cơ hội tràn qua biên giới, tràn tới Thăng Long, Nguyễn Huệ đã bình tĩnh lên ngôi Hoàng đế ở Phú Xuân, để trên thuận ý Trời (thuận Thiên), dưới hợp lòng Dân (hợp Nhân), trước khi hứa với muôn dân sẽ quét sạch quân xâm lược trong một khoảng thời gian ngắn, kịp hội quân về ăn tết giải phóng ở Thăng Long. Ở đây, thiên tài của Nguyễn Huệ là ngòi nổ đã tra vào khối thuốc nổ mãnh liệt của lòng dân yêu nước căm thù quân xâm lược, là lời kêu gọi nhất thống sơn hà như một ý nguyện từ ngàn đời của dân tộc Việt. Lòng yêu nước và ý chí thống nhất đất nước của dân tộc Việt là hai điều mà bất cứ kẻ nào xâm lăng Việt Nam cũng cần phải biết. Biết để dè chừng. Biết để khi phải ôm đầu máu rút chạy khỏi dải đất hình chữ S này, còn có thể ngẫm ra được nhiều điều.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Những bài thơ của một thời (4): Tôi muốn và không muốn tin

Lời chủ trang:
Mới đầu giờ làm việc, phó thủ trưởng cũ của tôi (mà chúng tôi quen gọi một cách dễ thương là Cách mạng) hỏi mi đã đọc bài thơ của Thanh Thảo chưa. Tôi rằng em chưa đọc hết, mới chỉ biết mấy câu trích trên mạng. Anh bảo đọc đi, hay lắm, Thanh Thảo viết hay lắm. Ai nói vậy có thể tôi chưa tin nhưng Cách mạng đã nhận xét thế thì tôi tin ngay. Và chính xác.
Thanh Thảo nhà thơ thì đương nhiên sản phẩm là thơ. Nhưng sao tôi nghĩ anh đang khóc. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống tụ hình thành con chữ. Tiếng thơ như tiếng khóc. Buồn, uất hận, hy vọng và tuyệt vọng, cố lý trí nhưng lòng vẫn não nề. Hình như thơ Thanh Thảo không mấy khi vấp phải trường hợp này. Tôi hình dung anh đang làm một việc gì đấy chợt bỏ dở nhảy ngay vào bàn viết. Tâm hồn thôi thúc, không thể chậm trễ. Tôi nhớ ngày xưa đọc Dấu chân qua trảng cỏ của anh mà xúc động mà hăng hái lắm, những câu thơ chỉ đọc một lần chả thể nào quên được, như "chiếc bồng con có những gì/mà đi cuối đất mà đi cùng trời"... Đó là dấu ấn thời đại. Bây giờ cũng dấu ấn thời đại. Tôi tin chắc trong niên biểu nền văn học nước nhà, thi sĩ Thanh Thảo sẽ được ghi bằng những dòng đậm nét.
Cái con người nhỏ thó, tập tễnh chân (anh bị thương hồi chiến tranh) ấy tôi đã gặp nhiều lần nhưng lần này dù chỉ gặp qua chữ càng thấy đáng yêu hơn.
Xin cám ơn anh, Thanh Thảo, nhà thơ nhân dân.
10.12.2012
Nguyễn Thông

Tôi muốn và không muốn tin
THANH THẢO

tôi không tin Trung Quốc lưỡi bò và chính quyền Việt Nam là một
nhưng các bạn an ninh, có gì như ép buộc
tôi tin, rằng các bạn đông hơn người biểu tình
dù không đông hơn quân Nguyên