Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Điểm tin ngày 28.9



Hà Nội “khẩn cấp” kiểm tra tòa nhà cao hơn lăng Bác
(hì hì, chả biết giải quyết được gì không, hay rơi vào sự đã rồi)

Bộ Công an điều tra vụ nữ doanh nhân chết nghi do đầu độc
(chuyện xảy ra ở bên Tàu, nó có chịu hợp tác không thôi)

Hoàng Thùy Linh mặc đẹp nhất tuần với váy siêu cúp ngực
(sực nhớ chim vàng anh xưa nổi tiếng một thời)

Hành khách mở cửa thoát hiểm làm máy nay chậm hơn 5 tiếng
(cả thế giới chỉ xảy ra ở nước mình, cười mà nước mắt tuôn rơi)

Bổ giám đốc sở tuổi 30, lãnh đạo tỉnh bảo không liên quan gì lý lịch
(nhưng xin thưa, với con nông dân thì phải phấn đấu 3 đời)

Một chân dài trèo lên nóc ô tô đánh ghen giữa phố
(ở thủ đô - thành phố hòa bình, sao lại làm chuyện giời ơi)

Tập thăm Mỹ về, quân cộng Tàu lại ngang nhiên xây đảo
(chú phát ngôn Bình đâu rồi, vung tay tuyên bố đi thôi).

Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Quy hoạch theo kiểu ép buộc, độc quyền

BÁ TÂN
       Ngày 25.9, Bộ Thông tin - Truyền thông (bộ 4T) họp bàn thông qua quy hoạch báo chí, ấn nút thực hiện từ năm 2017.

       Với nhiều bất cập do chủ quan đẻ ra, kể cả sau khi được Thủ tướng chính phủ phê duyệt, quy hoạch báo chí biết đâu sẽ phải sửa đổi. Đừng quên bài học nhãn tiền từ Luật bảo hiểm xã hội.

        Là luật, giá trị pháp lý cao hơn hẳn so với nghị định và quy định của chính phủ, một điều khoản trong Luật bảo hiểm xã hội chưa kịp thực hiện đã phải sửa đổi vì không phù hợp  nguyện vọng và lợi ích chính đáng của người lao động.

         Bộ 4T đưa ra quy hoạch báo chí mang tính áp đặt, độc quyền, tạo điều kiện cho cá lớn nuốt cá bé.

          Tầm vóc, sức sống của tờ báo do chính nó tạo ra. Tờ báo như là cơ thể sống, nội lực giữ vai trò quyết định. Yếu tố bên ngoài chỉ là tác nhân phụ trợ, thậm chí có khi ghé vai chỉ để mà… ăn theo.

Tinh chuyện tào lao

1. Vẽ chuyện.
Lại ồn ào chuyện "con vua thì lại làm vua". Dạo nọ thiên hạ quan tâm đến mấy cậu con trai ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đều được cơ cấu sắp xếp vào vị trí này nọ; rồi con trai ông Lê Thanh Hải, con trai ông Nguyễn Bá Thanh, con gái ông Tô Huy Rứa, rồi trước đó là con ông Nông Đức Mạnh, con ông Nguyễn Văn Chi... Có người bảo do ghen ăn tức ở, người thì bảo chuyện bình thường, chi mà rộn.

Thực ra cũng không ít trường hợp con ông cháu cha được tập ấm, nối gót cha làm quan mà chả ai eo xèo gì, chẳng hạn ông Phạm Bình Minh con cụ Nguyễn Cơ Thạch, ông Lê Mạnh Hà con ông Lê Đức Anh, ông Đoàn Mạnh Giao con cụ Đoàn Trọng Truyến... bởi họ là những người có thực tài.

Lần này thì con trai ông Lê Phước Thanh, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam (vừa tự xin về hưu) được bổ vào chức Giám đốc Sở kế hoạch - Đầu tư. Tôi nghĩ, 30 tuổi mà có tài thì làm quan được rồi, thậm chí mười tám đôi mươi mà tài năng xuất chúng cho làm chủ tịch nước cũng được. Chỉ có điều đừng chia hạng con quan con dân. Xưa nay đéo thấy đứa nào con nông dân có tài được làm giám đốc sở cả. Chết ở chỗ ấy.

Bọn nội vụ, tổ chức cán bộ ngu. Đáng nhẽ lâu lâu phải lôi ra một đứa con dân, nếu khố rách áo ôm thì càng tốt, cất nhắc làm ông nọ bà kia để bịt miệng báo chí, dư luận. Sau đó con quan cứ cho cả tiểu đoàn vào cũng được, vị thành niên làm quan cũng được, chả đứa nào nói gì.
(Tin này có bản quyền, ai áp dụng phải trả tác quyền)

2. Luẩn quẩn.
Nhà cai trị cứ muốn độc quyền báo chí, "tất cả đều là con tao", tao sai phái, dạy bảo, đánh đập gì, mặc ý tao. Quy hết về một mối, đứa nào thắc mắc, la lối, kệ. Bản chất của báo chí CS là phải biết nghe lời, còn tất cả thứ khác muỗi hết. Đếch cho báo chí tư nhân, tòi ra là ông diệt.

Quy hoạch

ĐOÀN KHẮC XUYÊN (nhà báo)
Trong một hội nghị mới đây, Bộ Kế hoạch - Đầu tư đưa ra con số 18.000 tỉ đồng lãng phí cho những bản quy hoạch duy ý chí, không khả thi của các bộ ngành. Nhưng cái ý chí "quy hoạch" để nắm, để quản, để bóp nghẹt đã ăn sâu vào máu của bộ máy này rồi nên không làm không được, dù vẫn luôn miệng đề nghị người khác công nhận mình là nền kinh tế thị trường, nghĩa là phải để cho thị trường quyết định.

Quy hoạch báo chí là một dạng như vậy. Có thể rồi người ta sẽ thành công với việc gom đầu mối để dễ quản lý nhưng cái giá phải trả sẽ là quyền được thông tin (đúng nghĩa) của người dân bị hy sinh, quyền giám sát của người dân thông qua báo chí bị thủ tiêu và báo chí bị thị trường quay lưng.

Đó là một loại quy hoạch. Loại quy hoạch thứ hai là quy hoạch "cấn kệ", tức kế cận. Là chuẩn bị ghế cho "đội ngũ kế cận", tức COCC. Thực chất đây cũng là một dạng chủ nghĩa lý lịch nhưng tinh vi hơn, màu mè hơn, chẳng hạn dưới chiêu bài trẻ hóa, nhưng đố có thằng trẻ con nông dân, công nhân bình thường nào lọt được vào cái quy hoạch "cấn kệ" ấy. Và phải công nhận là những quy hoạch "cấn kệ" này cho đến nay khá thành công. Dư luận thỉnh thoảng rộ lên phản đối cứ phản đối, đoàn lạc đà cấn kệ vẫn cứ đi.


Đoàn Khắc Xuyên
(theo Facebook Doan Khac Xuyen, https://www.facebook.com/doan.xuyen?fref=nf)

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: HÒ THẢ TRÂU

Người xưa có câu "Quân tử không nhắc lại chuyện cũ", thì vẫn biết vậy, bởi có ối chuyện cũ nếu nhắc lại chỉ tổ cãi nhau.
Nhưng mình không phải quân tử, vả lại có những chuyện cũ như thứ kỷ niệm về một thời đã qua, mỗi lần nhớ lại cứ cảm giác thế nào ấy, khó quên.
Lứa tuổi thiếu nhi những năm 60-70 ở miền Bắc hầu như đứa nào cũng nghe, cũng thuộc bài hát này, bài Hò thả trâu của nhạc sĩ Hoàng Vân. Ông viết những bài cho người lớn thì không cần nói nữa bởi quá tuyệt rồi, nhưng bài hát cho thiếu nhi cũng rất "khiếp", bài nào cũng khiến bọn trẻ con thuộc làu, chẳng hạn bài "Học giỏi chăm làm cháu ngoan bác Hồ" có đứa thuộc lúc chưa biết chữ, thế mới ghê.
Tên bài hát, Hò thả trâu, nhắc lại đây có thể nhiều người chưa nhớ ngay, nhưng nếu tôi trích dẫn ra câu "Ơ, ta nhất định sẽ thắng, quân thù nhất định thua" thì nhiều người sẽ à lên ngay.
Nhà thiếu nhi Hà Nội thời ấy có đội ca thiếu nhi rất tuyệt vời, nổi bật là những giọng ca như Kim Lan (lĩnh xướng bài Tiến lên đoàn viên, Nguyễn Bá Ngọc người thiếu niên dũng cảm...), Lương Long (lĩnh xướng bài này), bây giờ các em ấy đã thành bà thành ông cả rồi nhưng giọng ca thì như trẻ mãi.
Những ai sống ở nông thôn miền Bắc thập niên 60-70 nghe lại bài hát của mình nhé.
Chúc các anh chị, bạn bè ngày chủ nhật yên bình.
Nguyễn Thông 


http://baicadicungnamthang.net/bai-hat/ho-tha-trau-4528.html?from=search



Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu

Làm cách mạng thế này, dù có vào sinh ra tử, ai mà chẳng muốn làm. Dưới đây là một đoạn trên báo kienthuc.net nói về căn biệt thự cổ trên phố Hàng Chuối (Hà Nội), có lẽ gần chỗ Nhà xuất bản Phụ Nữ (bà bạn Nguyễn Thu Hà của tôi đã có thời gian dài làm sếp ở đây - khoe một tí - chắc biết rõ):
 
"Những năm gần đây, nhiều người dân đi qua khu vực phố Hàng Chuối không còn xa lạ với hình ảnh một ngôi biệt thự cổ bỏ hoang bên đường. Ngôi biệt thự này nổi tiếng trong khu vực bởi trước đây nó là tư gia của Nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Văn Trân. Người dân xung quanh cho biết, cách đây mấy năm gia đình ông Trân đã bán ngôi biệt thự cổ với giá 200 tỷ đồng để chuyển vào miền Nam sinh sống?".


Sực nhớ, dạo cũng khá lâu rồi, ở Sài Gòn xì xào chuyện ông Trần Bạch Đằng bán căn biệt thự do nhà nước hóa giá cho trên đường Phan Kế Bính được những 3.000 cây vàng.


 Kinh quá đi mất thôi. Tôi cũng muốn đi làm cách mạng.

Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Thành ngữ mới: NGĂN SÔNG CẤM CHỢ

Gọi là mới, nhưng thực ra cũng mấy chục năm rồi. Cụm từ này được sinh sau năm 1975, đầu tiên phổ biến ở miền Nam, rồi lan ra miền Bắc. Cũng phải thôi, bởi chung một gầm trời chế độ. Tôi đã cố công tìm hiểu, thấy có lẽ tình trạng ngăn sông cấm chợ tự mình hại mình hình như chỉ xuất hiện ở Việt Nam. Cũng may nó chỉ tác oai tác quái gần 2 chục năm, nếu kéo dài thêm chút nữa, cả dân tộc và xứ này sẽ rơi xuống địa ngục.
Người cộng sản VN luôn tự hào thông minh sáng tạo, biết áp dụng sáng tạo những thứ du nhập từ nước ngoài vào hoàn cảnh Việt Nam, chủ nghĩa Mác-Lênin chẳng hạn, tên lửa SAM1, SAM2 chẳng hạn. Có những thứ thành công, như tên lửa SAM. Nhiều thứ thất bại, mà chủ nghĩa Mác-Lênin là điển hình. Thời còn Liên Xô, cứ Liên Xô có cái gì là họ bê nguyên xi về, nhất là tư duy kinh tế. Một nền kinh tế bao cấp, nhất cử nhất động theo chỉ đạo máy móc từ trung ương đã giết chết sản xuất và thị trường. Sống chủ yếu dựa vào bầu sữa viện trợ, đến khi bị cắt, giật mình nhìn lại, dường như chả tự làm được thứ gì ra hồn.
Chết ở chỗ, họ rất kiêu ngạo, đắc thắng. Nghĩ mình đã đánh thắng được cả hai đế quốc to thì việc xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội chỉ là chuyện nhỏ. Năm 1976, ông Lê Duẩn trong một bài phát biểu đã nói câu thể hiện cái ý ấy, giống hệt câu thơ của ông Tố Hữu, “đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”. Họ làm cho dân chúng rơi vào cơn mê, chủ nghĩa cộng sản về đến ngõ rồi, chỉ cần long trọng ra rước vào nhà thôi.
Say quá nên họ làm càn, bất chấp tất cả quy luật. Không chịu nghe những lời phải trái, cứ quyết là làm. Tất cả chỉ có đúng, bởi cộng sản không bao giờ sai. Nền kinh tế miền Nam đang huy hoàng, phát triển vậy, chỉ vài nhát quét bằng chủ trương này nọ, họ mau chóng đưa về tầm ngang bằng miền Bắc để cùng nhau thụt lùi. Kinh tế bao cấp và chính sách ngăn sông cấm chợ đã kìm hãm đất nước, dân tộc này gần hai chục năm, nhưng tại hại là nó kéo lùi VN cả mấy chục năm so với nước khác, để bây giờ không thể nào đuổi kịp.