Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Biết bao giờ họ mới bỏ được thứ tư duy cổ lỗ sĩ?

Trong một cuộc họp tổng kết bán niên hôm nay (17.7.2015), lãnh đạo bộ 4T tuyên bố sẽ dứt khoát với các blog và mạng xã hội, cụ thể là quản lý chặt thông tin trên đó, vi phạm là xử lý liền (tất nhiên công an, tòa án xử chứ bộ đếch xử lý được bởi bộ không phải là chủ quản của nó). Tôi có ý kiến nông cạn thế này:

-Blog bờ liếc, mạng miếc là một phương tiện tồn tại trong xã hội, vì vậy phải chịu sự quy định của luật pháp. Nước nào cũng thế, chả riêng gì xứ ta.

-Vấn đề là, như thế nào là vi phạm. Nếu người ta đăng tải lên đó nội dung phản dân hại nước, phi nhân tính, làm băng hoại phẩm chất con người, cố tình lộ bí mật quốc gia... thì cứ trị thẳng cánh. Nhưng những ý kiến trái chiều với hệ chính thống, ngược với đường lối của nhà cầm quyền, thậm chí vạch ra những xấu xa của chế độ, của đảng cầm quyền (đảng cũng chỉ là một tổ chức xã hội, có tốt có xấu chứ không phải ngọc Biện Hòa không tì vết) thì nhà cai trị nên biết lắng nghe, tiếp thụ, đừng ngu si coi đó là vi phạm.

-Xã hội mở bây giờ khác ngày xưa nhiều rồi. Nhà cai trị đừng cả vú lấp miệng em, lấy thịt đè người, đừng đi vào vết xe đổ như cải cách ruộng đất (1953-1957), nhân văn giai phẩm (1956-1958), chống xét lại (1968); ngày xưa còn có cơ hội sửa sai, chứ bây giờ không có đâu.


Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Hai suy nghĩ cuối ngày thứ sáu

Người ta thường kiêng ngày thứ sáu 13, ngày thứ sáu đen tối. Tôi chả kiêng. Nhưng ngày thứ sáu này 10.7 thì thật buồn.

Trong Sài Gòn sáng nay sập giàn giáo xây dưng nhà cao tầng, ít nhất 3 người chết, gần chục người bị thương, đến giờ vẫn còn phải bới trong đống sắt thép bùng nhùng tìm nạn nhân. Cầu mong sao cho không còn ai trong ấy.

Ngoài huyện Cẩm Giàng (Hải Dương), cái nôi của Tự lực văn đoàn, quê của anh em nhà Nhất Linh, Hoàng Đạo, Thạch Lam vang bóng một thời, chính quyền và nhà đầu tư cướp đất của dân, xe ủi bánh xích cán cả lên người đàn bà, nghe đâu đã chết.

Vụ án mạng chết 6 người trong một gia đình hôm qua ở Bình Dương vẫn còn gây xôn xao bởi sự tàn ác tột cùng, sự bất an trong cuộc sống mà người dân không biết mình sẽ được bảo vệ như thế nào.

Nhà vua xứ này vẫn còn đi ngao du trời Tây và thuyết khách.

Tự dưng lẩn thẩn đôi điều:
-Ông tổng bí thư lần này sang Mỹ, tận mắt nhìn thấy bản chất của chủ nghĩa tư bản không phải như lý thuyết mà các ông từng tuyên truyền, bằng chứng là ông đã hết lời ca ngợi người ta, mời mọc người ta sang làm ăn, nhờ vả người ta giúp đỡ, đề nghị người ta công nhận điều này điều khác cho mình, dân người ta sung sướng thế nào... Tôi chỉ đề nghị ông về thì dẹp ngay cái chủ nghĩa xã hội bánh vẽ của các ông đi, tốn phí thời gian của dân tộc quá lắm rồi.

-Tôi không tin chuyện một người bị máy xúc bánh xích chèn cán qua người lại có thể còn sống, cho nên thông tin phải chính xác. Ông bà nào cãi tôi, cứ nằm xuống cho cái máy xúc chục tấn ấy nó cán qua, nếu ông bà chỉ bị thương nhẹ như người đàn bà tội nghiệp ở Cẩm Giàng kia, tôi xin nằm xuống cho nó chạy lên người hai chục lần.
Nhưng công nghiệp hóa kiểu hơn 2 chục năm trở lại đây, nhà nước đã để lại oán hận ngút trời cho người dân, nhất là nông dân. Cái thói bất chấp tất cả để làm lấy được chỉ tạo ra những khu công nghiệp đầy máu và nước mắt dân chúng. Thứ đó không thể gọi là xã hội công bằng, dân chủ, văn minh được. Đó là phát xít, trung cổ không hơn không kém.

Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: Em là con gái má Út Tịch

Với rất nhiều người, kể cả những người từng sống những năm 60-70 chứ không nói gì lớp trẻ bây giờ, có thể không biết bài hát này.

Nhạc sĩ Phan Nhân viết ca khúc "Em là con gái má Út Tịch" năm 1966, tức là khoảng sau đại hội anh hùng và chiến sĩ thi đua toàn miền Nam năm 1965, sau khi tác phầm truyện ký Người mẹ cầm súng của nhà văn Nguyễn Thi viết về chị Nguyễn Thị Út ra đời và gây tiếng vang (làm thành bộ ba tác phẩm: Người mẹ cầm súng, Sống như anh, Bất khuất) của văn học chiến tranh cách mạng. Chỉ những thứ này được tôn vinh thôi, chứ "yếu đuối" như thơ Quang Dũng, Hữu Loan, Việt Phương..., văn như của Phù Thăng, Hà Minh Tuân, Vũ Bão... là dẹp, dẹp hết. Thôi thì thời ấy nó thế, cũng chả nên trách làm gì. Thời đại sinh ra văn chương, nghệ thuật chứ không phải ngược lại, nhất là khi súng đẻ ra chính quyền.

Vì nó lạ, nên tôi muốn giới thiệu, muốn mọi người biết thêm chút về thứ văn nghệ của một thời. Trẻ con thời ấy tí tuổi đã là chiến sĩ, chứ không phải như mấy cậu ấm cô chiêu đi "Học kỳ quân đội" chơi là chính, ra vẻ lăn lộn từng trải bây giờ đâu. Hát là phải hát những bài dạng này, học theo gương là phải như những em bé trong bài này. Không thì cũng phải hằng ngày véo von "Trên đất nước anh hùng ngày ngày thêm những chiến công. Gương anh Nguyễn Bá Ngọc sáng soi rực rỡ núi sông", hoặc "Anh Kim Đồng ơi, tuy anh qua đời, gương anh sáng ngời, đội tôi cố noi"... Cứ hát xong, đủ 17 tuổi là đi thẳng ra trận, rất kinh.

Chả mấy ai nhớ nhạc sĩ Phan Nhân có bài hát đây. Ông vừa mất, tôi nhắc lại nó, như một nén hương để tưởng nhớ ông, một nhạc sĩ tài hoa.

Ca sĩ - cô bé hát cũng rất lạ, hầu như không mấy ai biết nữ diễn viên điện ảnh Như Quỳnh, từng nổi tiếng với vai cô Nết trong phim Đến hẹn lại lên, sau này được phong Nghệ sĩ nhân dân, lại từng hát trong đội Sơn ca và có giọng trong trẻo dễ thương đến vậy.

Thôi, nói thế đủ rồi, để thời gian cho bác nào thích thì nghe.
Chúc cả nhà ngày chủ nhật nhàn nhã, yên bình.
Xin cảm ơn nhà sưu tầm Daniel De Hanoi.
Nguyễn Thông
https://www.youtube.com/watch?v=U0vc3X-O-1c


Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Hà Nội ngoan hơn Sài Gòn

     Ngày 30.6, tại buổi tiếp xúc với đại biểu quốc hội, cử tri TP.HCM nêu kiến nghị không thu phí đường bộ đối với xe máy.

      Đồng tình với kiến nghị của cử tri, Phó trưởng đoàn đại biểu quốc hội TP.HCM, ông Trần Du Lịch, khẳng định cái gì cũng bắt người dân  đóng phí là không được.

      TP.HCM là đầu tàu của nền kinh tế Việt Nam. Tổng giá trị GDP cũng như tổng nguồn thu ngân sách và các chỉ số quan trọng khác của thành phố này bao giờ cũng đứng đầu cả nước, luôn cao hơn so với Hà Nội. Người dân Sài Gòn thẳng thắn kiến nghị không thu phí đường bộ đối với xe máy.

     Trong khi đó, kể từ năm 2014, Hà Nội răm rắp thực hiện thu phí đường bộ các loại xe máy. Thành phố giao cho quận. Quận giao cho phường. Phường giao cho các tổ dân phố. Trên ấn cho dưới, xuống tận cấp dưới cuối cùng, tổ dân phố, ấn cho từng đầu người có xe máy.

     Bằng cách áp đặt như vậy, từ tổ dân phố cho đến hết thảy địa bàn Hà Nội đều hoàn thành xuất sắc chỉ tiêu thu phí đường bộ xe máy.

    Trung ương phán thu phí đường bộ xe máy. Hà Nội ngoan ngoãn làm theo. Không chỉ thu phí xe máy, mà còn nhiều vấn đề, Hà Nội luôn luôn tỏ ra ngoan hơn Sài Gòn.

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Nhớ lại thời kỳ “tiền đổi mới” mang dấu ấn Nguyễn Văn Linh

Giở lại chút lịch sử vắn tắt của Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn  - TP.HCM, thấy có điều đặc biệt: Ông Nguyễn Văn Linh đã 7 lần là người đứng đầu Đảng ở địa bàn chiến lược này, từ năm 1947 - thời kỳ đầu cuộc kháng chiến gian khổ chống thực dân Pháp, đến năm 1986 - đêm trước của thời kỳ đổi mới. Có lẽ đó là một thứ kỷ lục tồn tại mãi, sẽ không có trường hợp thứ hai.
Nhắc thế để gợi rằng đó là con người đặc biệt gắn bó với vùng đất đặc biệt. Là đứa con đất Bắc (Hưng Yên) nhưng dường như cả cuộc đời, ông Nguyễn văn Linh dành cho miền Nam, nhất là Sài Gòn - TP.HCM. Và thường là những khi khó khăn nhất.
Tôi có chút kỷ niệm đối với buổi giao thời đổi mới, mang đậm dấu ấn Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Linh, với tư cách một người chứng kiến, trải qua, chiêm nghiệm.
Đầu năm 1977, tôi khăn gói ba lô chui vào khoang tàu biển chở khách Thống Nhất làm chuyến hành trình 48 tiếng đồng hồ từ Hải Phòng vào TP.HCM. Trong túi có đúng 45 đồng tiền miền Nam sau khi ra tận Ngân hàng nhà nước TP.Hải Phòng gần bến Bính để đổi. Tỷ giá 100 đồng miền Bắc ăn 90 đồng miền Nam. Gom góp mãi, tôi chỉ có 50 đồng đưa cho cô nhân viên ngân hàng. Cô ấy nhìn tôi ái ngại, ngán ngẩm. Bước chân lên bến Nhà Rồng, chỉ sau vài ngày bỡ ngỡ, tôi dần dần nhận ra những điều khác biệt ở thành phố phương nam ồn ào náo nhiệt bậc nhất này. Cũng may là còn kịp nhìn thấy, chứng kiến một vài "tàn dư" ưu việt của cách làm ăn tự do, cởi mở của Sài Gòn cũ so với nền kinh tế bao cấp, hoạch định gò bó ở miền Bắc. Tuy nhiên, chả được bao lâu. Sau đó những gì tôi từng chứng kiến hai mươi mấy năm qua lại xuất hiện y chang trên đất Sài Gòn. Và càng ngày càng tệ. Thay đổi đi xuống từ những điều rất nhỏ.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Khen nhau

Với ông Nguyễn Văn Linh, tôi kính trọng khi ông ấy làm bí thư Thành ủy TP.HCM, ông có những thay đổi thiết thực làm cho cuộc sống tốt hơn (tôi đã viết một bài về giai đoạn này, chút đưa lên). Nhưng khi ông ấy làm tổng bí thư thì rất tệ, tôi không phục nữa bởi ông ấy bảo hoàng hơn vua.

Hôm 30.6, tại lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Linh (1.7) tổ chức ở Hưng Yên, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đọc "bài diễn văn quan trọng" trong đó trích dẫn nhiều câu của ông Linh để khen ngợi, nhưng xét cho cùng, khen nhau thì lại bằng mười phụ nhau, đã vô tình (hay cố ý thì tôi không rõ) vạch ra bêu xấu nhau.

Tôi lấy ví dụ, ông Trọng đọc (tôi không nói là viết bởi biết chắc ông ấy không viết, đã có người khác viết giùm, mà đã viết giùm thì cũng có nghĩa người ta suy nghĩ hộ) đoạn trích câu của ông Linh: "Kiên trì con đường xã hội chủ nghĩa là sự lựa chọn duy nhất đúng đắn của Đảng ta... Chẳng lẽ bao nhiêu thành quả cách mạng giành được bằng xương máu của biết bao thế hệ người Việt Nam lại đem trao vào tay những lực lượng đưa đất nước đi vào con đường tư bản chủ nghĩa, con đường chắc chắn không thể bảo đảm độc lập thật sự cho dân tộc, tự do hạnh phúc thật sự cho tuyệt đại đa số nhân dân".

Cách đây 30 năm, nói như thế được coi là đúng, là tỉnh táo, sáng suốt, tất nhiên với đảng thôi, chứ nhân dân thì nghĩ khác. Quan niệm, suy nghĩ ấy, sau 30 năm, đáng vứt vào sọt rác. Bằng chứng là cuộc sống đã mở mắt cho mọi người, không ai còn độc quyền chân lý, độc quyền đúng như trước. Sự thực hiển nhiên, những anh theo chủ nghĩa xã hội đều là những anh đói nghèo cơ cực nhất thế giới. Phần lớn đám đó trước sau 1990 đã từ bỏ để quay về chính đạo. Những quốc gia giàu có nhất đều theo con đường tư bản chủ nghĩa. Những nước dân chúng hạnh phúc, sung sướng, no ấm nhất, được làm chủ cuộc đời chính là những nước tư bản chủ nghĩa chứ không phải xã hội chủ nghĩa. Còn sót lại vài nước: Cuba, Triều Tiên, Việt Nam, Lào, Trung Quốc, chả ai dám bảo là giàu, chỉ có họ tự sướng, tự nhận là đỉnh này đỉnh nọ thôi. Ùn ùn đưa con cái sang học hành xứ "giãy chết" trong khi vẫn chửi nó. Riêng Trung Quốc, nói một đằng, làm một nẻo, ai cũng thấy, thực chất là tư bản chủ nghĩa về kinh tế.

Hỡi ôi, tư duy của ông Linh như thế mà bảo là đổi mới, lại còn nức nở khen, lại còn nguyện học tập thì "tối tăm mù mịt ai đưa cò về" là phải rồi. Hãy nhìn ra thế giới, thấy bọn tư bản đang đem nhân dân nó đến chỗ chết, đường cùng ra sao đi, các ông các bà ơi. Lôi con cái các ông bà từ vực thẳm giãy chết về hết đi, và đừng kêu gọi chúng đổ tiền vào đầu tư nữa, ngượng lắm.


Và tôi không hiểu, ông Trọng vừa khen ông Linh như vậy, ngày 6.7 tới bầu đoàn kéo nhau sang nước Mỹ trùm tư bản định tìm hiểu cái gì của nó?

Nguyễn Thông 
(tôi nói thêm, sau bài này, tôi sẽ có bài khen ông Nguyễn Văn Linh đàng hoàng, khen đúng thứ đáng khen cứ không phải khen lú)

Thành ngữ mới (3): Đi tắt đón đầu

Thành ngữ này, “đi tắt đón đầu”, thực ra chỉ được dùng phổ biến trong những năm gần đây, cụ thể là thập niên 1990 và khoảng 2000-2005, sau đó có lẽ thấy cũng nhàm mà chả ép phê gì nên người ta ít xài, dần bỏ, không mấy khi nhắc đến nữa. Cái gì cũng có thời hoàng kim của nó, hết thịnh lại suy, còn với thành ngữ này có hết suy lại thịnh không thì tôi chả dám chắc. Nhưng đúng là, khoảng một thập niên rưỡi ấy, trên mồm mấy ông cán bộ, nhất là những ông lãnh đạo cấp cao và mấy ông tuyên huấn, cứ mở vòm ra là nghe í ới “đi tắt đón đầu”. Còn báo chí thì thôi rồi, vô thiên khênh, hầu như ngày nào cũng có bài chen vào cho bằng được cụm “đi tắt đón đầu”. Có thế mới thời thượng, mới theo kịp thời đại.

Nghĩa của nó là gì, tạm hiểu nôm na là không đi theo lối thông thường, lối cũ, lối mòn, lối mà nhiều người đang đi. Không đi nữa, phải tìm con đường khác, quen gọi là đường tắt, ngắn hơn, mất ít thời gian hơn, mà lại đạt được mục đích, kết quả nhanh hơn. Và tất nhiên, siêu của đi tắt, là đón đầu, ông chạy mẹ nó lên trước, chặn ngay hàng đầu, có bao nhiêu ông chớp tất, hứng tất, biến thành của ông, cứ cho chúng mày bở hơi tai xách dép chạy theo. Đi tắt đón đầu suốt hơn chục năm đã thành chủ trương, đường lối phát triển của một xã hội, một nền kinh tế đang mày mò, loay hoay chưa biết về đâu; của một xã hội thiếu rất nhiều hạ tầng cơ bản cả về vật chất lẫn ý thức nhưng cứ muốn ăn xổi ở thì, muốn đốt cháy giai đoạn. Nói chung là rất ảo tưởng, phi thực tế, không tự lượng, tự đánh giá đúng lực của mình. Cũng những năm ấy, các ông lãnh đạo đi đâu cũng kêu dân chúng, địa phương này nọ phải phát huy nội lực nhưng thực ra cả một xã hội đang rã rời, sức tàn lực kiệt, chưa tính chuyện đổ cháo, đổ nước đường vực nó dậy, lại cứ muốn bóp nặn, vắt kiệt nó. Lãnh đạo với tầm nhìn như thế chỉ chết dân.

Thực ra không phải ai, không phải lúc nào người ta cũng thích đi tắt đón đầu. Thậm chí còn ngược lại. Vị thi sĩ đa tình Nguyễn Bính chả là ví dụ đáng nhớ ư: “Cái ngày cô chửa có chồng/Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa/Lối này lắm bưởi nhiều hoa/Đi vòng để được qua nhà đấy thôi”. Tuy nhiên, nhiều khi đi tắt còn chả ăn ai, thứ nhất cự ly, thứ nhì cường độ, nên đi vòng chỉ tổ mỏi chân. Thương ông Nguyễn Bính ngẩn ngơ trong cảnh “Bờ rào cây bưởi không hoa/Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo/Lợn không nuôi, đặc ao bèo/Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn”. Nó đi lấy chồng thì lợn chết đói.