Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn lũ lụt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lũ lụt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2025

Nỗi đau đời của nhà thơ già

Người ấy là bác Nguyễn Duy, thi sĩ gốc xứ Thanh nhưng là tên tuổi của cả nước, nhiều thế hệ. Ngay cả những ông bà đang nắm quyền xứ này cũng từng học thơ Nguyễn Duy trong nhà trường, từng vịn vào câu thơ Nguyễn Duy mà đứng dậy, trưởng thành, có được như hôm nay.

Người thơ ấy sức khỏe đã yếu nhiều (tuổi già lặng lẽ vào cơ thể/thời gian tàn phá chẳng chừa ai), chỉ có khí phách và nỗi đau đời vẫn như lúc tráng niên, thậm chí còn sâu cao dài rộng nóng rực hơn.

Những câu thơ viết trên giường bệnh như được rút từ xương tủy, từ những mạch máu yếu ớt đã đặt đầy máy bơm máu (stent). Về sau, nếu có ai viết biên niên sử về văn chương nước Nam đừng quên chi tiết này.
Hôm qua 26.11 trên mạng xã hội, nhất là phây búc, nhiều anh chị đã đăng thơ Nguyễn Duy. Bỉ nhân đưa lên chậm một nhịp bởi tự biết mình không thể đua tranh với những tên tuổi được. Vả lại, chỉ một chữ, một câu của bác Duy với tôi đều quý, mình phải trân trọng, giữ gìn cẩn thận.

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

Vài gạch đầu dòng

Suốt mấy tháng rồi, từ Bắc chí Nam, cả ở thủ đô, và nhất là miền Trung (Trung Trung Bộ, Nam Trung Bộ) thiên tai, tai họa dồn dập, thiệt hại to bằng giời, nhà tan cửa nát, người chết không kể xiết. Đau khổ tột cùng. Dĩ nhiên dân gánh chịu nhiều nhất, nặng nhất.

Kẻ thường dân này không mê tín, không tin vào chuyện năm Thìn năm Tỵ cho lắm, nhưng rõ ràng trời đất đã đổi thay, vận động theo hướng xấu, ngày càng u ám. Có hăng hái bước vào kỷ nguyên mới mấy chăng nữa, cứ chứng kiến thực trạng vậy, càng nguội lửa.

- Mấy vị đứng đầu bộ máy lãnh đạo nước này, như ông Tổng bí thư Tô Lâm, ông Thủ tướng Phạm Minh Chính... đã lập ngôn nhằm trấn an dân, chỉ đạo quan, rằng quyết không bỏ ai lại phía sau, không để bất cứ người nào chịu đói chịu rét, rằng phải mau chóng giúp dân bị đổ nhà làm lại nhà có chỗ nương thân, v.v.. Dù đó chỉ là lời nói nhưng cũng ấm lòng ít nhiều, còn hiệu quả ra sao cứ phải chờ thời gian.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025

Nghĩa tình bầu bí

Sáng nay 22.11 mình dậy sớm hơn mọi ngày, chở hai thùng quần áo lên trụ sở MTTQ TP ở 55 Mạc Đĩnh Chi quận 1. Từ nhà lên tới nơi cũng gần chục cây, mưa lất phất, chân què vẫn ráng đi. Không thể chậm trễ.

Chiều và tối qua, mình và bà xã hì hục soạn ra những quần áo của cả nhà, đồ tốt, được hai thùng, đóng gói cẩn thận.

Lâu không lên SG, quên béng đường Mạc Đĩnh Chi chỉ một chiều, sợ mưa ướt đồ nên mình liều leo lên hè, chạy nép sát.

Tới ngã tư, một chú công an đang đứng đó vẫy lại về "tội" đi trên lề, lại còn ngược chiều. Mình chỉ hai cái thùng, bảo tôi lạc, đang chở tới MTTQ để mau chiều nay gửi giúp bà con. Chú bảo bác đi đi, còn một đoạn ngắn thôi, cháu đang làm nhiệm vụ, không giúp bác được, bác chạy cẩn thận nha. Đáng yêu thế chứ.

Tới nơi, cả khu trụ sở của Mặt trận vốn rộng mênh mông bỗng thành chật chội. Người đông nghịt, hàng cứu trợ cả trong kho lẫn ngoài sân chất cao như núi. Thanh niên tình nguyện nhanh chóng bê vào, người giao và người nhận hiểu nhau, không cần nói năng gì cả.

Những lúc thế này, càng hiểu cái tình, tấm lòng yêu thương, đùm bọc, chia sẻ của dân mình cao sâu rộng đẹp không thể tả.

Chính quyền và MTTQ ở SG đã rất nhanh chóng và kịp thời. Dân cũng vậy.

Ở nơi khác chắc cũng thế, tuy nhiên mình càng hiểu thêm người SG thật tuyệt vời.

Chỉ cầu mong miền Trung sớm qua cơn hoạn nạn, bĩ cực này.

Nguyễn Thông



Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2025

Vô cảm

Này, tôi nói thật: Trước những bi thương đang diễn ra trên đất nước, nhất là khúc ruột miền Trung, nhà tan cửa nát, con người đói rét, tài sản trôi sạch..., còn vui cái nỗi gì mà tổ chức phèng la nhảy nhót, trao giải này giải nọ, tổng kết lễ ấy lễ kia.

Không ai cấm điều đó, nhưng chẳng lẽ không đợi đến lúc khác yên hàn được hay sao. Dẹp, dẹp đi.

Đừng có nói với tôi Hà Nội có bị lũ đâu, Sài Gòn có phải dỡ tôn dỡ ngói trèo lên nóc nhà đâu, có người nào bị chêt đói chết khát chết lạnh chết chìm đâu... mà bắt không được vui. Xin thưa, người chứ không phải cái máy, càng không phải con vật.

Nếu bản thân ta không làm được như chú bộ đội, chú công an xông vào lũ cứu dân thì góp giúp bà con một đồng cũng quý, lúc này cứ ngồi yên đừng nhảy nhót vui cười cũng là điều phải đạo nên làm.

Đây mới chính là lúc "người trong một nước phải thương nhau cùng", chứ ai lại cười xoe xóe khi đồng bào đang chìm trong lũ dữ, hở mấy bác tuyên giáo, tivi.

Nguyễn Thông

Thủy điện

Đã đến lúc, thậm chí khí muộn, cần phải xem xét việc các đập thủy điện xả lũ khi hạ du đã quá ngập lụt.
 
Không còn chỉ là ý kiến, dư luận của dân nữa, mà phải ở quốc hội. Cơ quan tối cao này (chẳng biết có tối cao thật không) cần nêu nó ra như một vấn đề cấp bách để bàn bạc, có ý kiến rõ ràng trên nghị trường, chứ không thể để mấy anh chị nghị viên rảnh rỗi chiếm thời gian đưa đẩy những chuyện vớ vẩn.

Tất nhiên trong vô vàn tranh luận về thủy điện - xả lũ - ngập lụt vẫn có ý kiểu như "không xả thì chờ vỡ đập à", "đập mà vỡ thì tai họa còn nặng hơn", "không thủy điện có điện dùng khối ra đấy", "anh hùng bàn phím chạy bằng rơm ở đó mà lên án thủy điện", v.v.. Có người còn lý sự nghe rất xuôi tai, chẳng hạn những vùng Thái Nguyên, Hà Giang, Cao Bằng đâu bị thủy điện xả lũ mà cũng ngập lụt đấy thây. Họ lờ đi yếu tố Trung Quốc xả lũ, tình trạng phá rừng, thiên tai năm nay nặng nề hơn mọi năm. Họ chỉ cần bảo vệ thủy điện, khẳng định thủy điện không có lỗi, xả lũ là chuyện bình thường...

Dân ta vốn ưa cãi nhau, kẻ bênh người chê, cãi tới tết chả xong. Thủy điện cứ xả, dân vẫn hứng chịu, còn quốc hội thờ ơ coi như không phải chuyện của mình.

Thưa các ngài cãi cả hai phía, thưa mọi đại biểu quốc hội tử tế, sự đúng sai thế nào thì chưa biết, nhưng nếu nói gì, hoặc im không nói gì, trước hết hãy cứ đặt mình vào hoàn cảnh của người dân bị ngập lụt, nước ập lên tới nóc nhà hết đợt này đến đợt khác đã gần cả tháng nay, tết nhất tới nơi rồi, dân chúng kiệt sức rồi.

Nguyễn Thông

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2025

Hậu lũ lụt

Nhiều người chưa hình dung được hậu quả nặng nề mà người dân vùng lũ lụt phải chịu sau khi nước rút:
Đứa cháu tôi kể nó đã tới tận nơi. Thương lắm.
 
Không kể những trường hợp người chết, nhà đổ, đồ đạc bị cuốn trôi, còn nhiều thứ khổ lắm, không nhìn tận mắt chả biết được đâu.

Xung quanh mênh mông biển nước nhưng trộn trong đó là nước hầm cầu, nhà vệ sinh, chuồng nuôi gia súc, nước thải bệnh viện, nước chứa hóa chất, nước bùn... nên không dùng được. Giữa đại hồng thủy mà khát nước khô cổ, khát cháy họng, dè sẻn từng chai bé tí được lực lượng cứu trợ đem tới. Đói có thể chịu được vài ngày, chứ khát chỉ nửa ngày.

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2025

Thương dân mình lắm

(Blog này bị chặn hoài, nay tôi mới vào được, bèn đăng lại bài từ mấy hôm rồi).

Tôi có người nhà ở Thái Nguyên - tỉnh miền núi, nhà bác ấy ngay trung tâm TP.Thái Nguyên trước đây.
Con cái lớn vào cuộc mưu sinh, ly hương, tới nơi xa xôi làm ăn kiếm tiền nuôi thân và nuôi mẹ.

Năm trước, Thái Nguyên bị trận mưa lụt khủng khiếp. Nước tràn vào nhà ngập cả mét. Bác ấy ở một mình, cũng chả thể kêu cứu nhờ vả được ai ngay bởi nhà nào người nào cũng đang ngụp lặn trong mênh mông biển nước. Không có người khiêng đồ đạc lên tầng trên, hư hại cả. Thật tội.

Năm ngoái tôi về quê, thu xếp thời gian lên thăm, ngó thấy ngấn nước vẫn hằn trên tường, cao ngang ngực, dấu tích của những ngày cơ khổ. Buồn lắm, chỉ biết nói mấy câu an ủi chủ nhà dù biết rằng chả có tác dụng gì.

Mấy ngày rồi, nhất là hôm qua và hôm nay, Thái Nguyên - tỉnh núi đồi, lại hứng chịu trận thủy tai còn nặng hơn đận trước rất nhiều. Em gái tôi báo cho biết nơi chị ấy ở ngập sâu. Tôi đọc báo, thấy vùng đó ngập cả mét. Nước không có đường thoát, cứ ủ trong nhà. Cái ngấn nước cũ kia bị thay bằng ngấn cao hơn. Cúp điện, cúp nước, cúp cả thông tin liên lạc đã mấy ngày. Không biết "nạn nhân" đang ra sao. Buồn.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2024

Thế lực thù địch (hay chút kinh nghiệm cho những nhà bị ngập lụt)

Không phải chỉ những nhà ven sông khi lũ lớn, nước lên cao tràn vào mới bị ngập, mà ngay cả rất nhiều nhà trong thành phố, nhà vùng nông thôn do mưa lớn nước không thoát kịp (hoặc không có chỗ thoát) cũng gây ngập lụt.

Nhiều khi, do mưa quá lớn, nước đầy nhanh, tràn vào nhanh nên chủ nhà ứng phó không xuể, không kịp chuyển đồ đạc lên chỗ cao hơn. Thường những thứ đồ điện, đồ quý giá, đồ nhỏ được ưu tiên di dời, chứ đồ lớn như giường, tủ, bàn ghế, salon, nhìn chung là đồ gỗ, phải chịu nạn, ngâm trong nước. Bọn mọt chỉ chờ có thế. Chúng rất khoái món gỗ ngâm nước.

Cách nay dăm năm, khu nhà tôi hứng chịu cơn mưa khủng khiếp, mưa lớn, kéo dài. Lại trúng lúc triều cường. Cốt nền thấp (cha bố bọn chủ dự án), vốn vùng trũng, nguyên trước kia là ruộng, nên nước tràn vào nhà. Mải cứu đồ đạc, quên mất cái tủ sách rõ to chứa cả nghìn cuốn sách. Nguyên hàng dưới cùng, trong đó có mấy chục cuốn sách quý, có cuốn đã 5 - 7 chục tuổi ngậm nước hỏng sạch. Mưa ròng rã cả tuần, chẳng thể phơi, kêu bà ve chai bả còn lắc đầu không thèm, đành rục bỏ. Tiếc đứt ruột. Căm tên Trời, không biết nó họ gì để tìm báo thù.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Sống chung

Rất nhiều người đang lời ra tiếng vào về quan điểm "sống chung với dịch", khen thủ tướng, chê cái thằng trên tivi mậu dịch.
 
Tôi xưa nay, cái gì đáng khen thì khen, thứ gì đáng chê cứ nói huỵch toẹt.

Thiển nghĩ, cả người khen thủ tướng và chê đứa tivi kia đều không biết điều này, do dốt (mà cả tể tướng cũng dốt khi phát ngôn thiếu suy nghĩ như vậy, một phần do không có đứa giỏi làm trợ lý):
 
Con người chỉ có thể sống chung với vi rút, vi trùng chứ không thể nào sống chung với dịch. Cũng như có thể sống chung với vi trùng lao, vi trùng tả chứ không thể chung chạ với bệnh lao, bệnh tả. Khi nó đã thành bệnh, thành dịch thì chỉ có chữa (chữa chứ không phải chống), vào bệnh viện mà ăn vạ bác sĩ, không thì chết. Đó là chưa nói chính mồm các ông ấy hô hào chống dịch như chống giặc, gọi dịch là giặc, nay lại quay phắt, đòi sống chung với giặc.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Góp ý với các nhà báo (phóng viên, biên tập viên): Lũ lụt

Trời mưa lớn, đang định đi đám cưới mà cứ mưa trói buộc kiềm tỏa thế này. Phố xá ngập như sông, xe máy đương nhiên đầu hàng rồi, mà ngay cả ô tô cũng lần chần ngần ngại. Tôi gọi điện thỉnh chiếc Grab, nó bảo chú ơi ngập lụt hết rồi, chú thông cảm nhé. Tôi càu nhàu, tao phải đi đám cưới, kệ mày, mày cứ phải chở tao đến, không tao bắt đền. Nó cười trong máy, cháu chở chú thì cháu có tiền, nhưng lụt như kia thì cháu chịu, tiền tấn cháu cũng chịu.

Nghe nó nói, lại nghĩ tới nghề. Không phải nghề lái xe mà nghề viết, nghề báo, phóng viên, nhà báo, những người sử dụng tiếng Việt để kiếm ăn. Hóa ra họ còn thua cả anh lái xe Grab chỉ quen với vô lăng, đường phố.

Chả là mấy hôm nay miền Trung, nhất là 2 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình bị mưa nhiều, lũ lụt. Sự nghiệp phá rừng để xây dựng chủ nghĩa xã hội đã hoàn thành, về đích sớm nhất, vượt kế hoạch, thậm chí đã phá sang… Lào, thì đâu còn rừng, tấm thảm xanh nữa để mà ngậm nước, giữ nước mưa. Sông suối bị tống quả bom nước biến thành dòng chảy dữ, lao về hạ lưu, biến cả vùng hạ du thành biển nước. Lũ đã gây ra lụt. Những vùng nông thôn ven sông vốn yên bình bỗng dưng thành túi nước, nơi chứa nước.

Chỉ có điều, các nhà báo yêu quý của chúng ta, giỏi cái gì thì chưa biết, nhưng rất dở tiếng Việt, dở thứ công cụ mà họ dùng hằng ngày, dở cái cần câu cơm của họ. Chả cần tinh ý, cứ coi tivi, nghe đài phát thanh, đọc báo in báo mạng, đều thấy họ nhất nhất gọi những vùng đang ngập nước là vùng lũ, kể cả những nơi bị mưa to ngập lụt, không liên quan gì tới lũ cả.

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Thủy điện có oan?

Phải nói ngay rằng “không oan”, trong đợt lũ lụt nghiêm trọng ở miền Trung kéo dài mấy tuần nay, và đang chưa biết khi nào mới chấm dứt. 14 nhà máy thủy điện đồng loạt xả lũ thì dân có mà chạy đằng trời.

Có những người bảo vệ cho thủy điện, cãi rằng khi xưa, chưa có nhà máy thủy điện, đập thủy điện, thì miền Trung cũng như nhiều nơi khác trên đất nước ta vẫn từng xảy ra lũ lụt. Hồ thủy điện là cái hồ chứa nước, đã không ghi công cho nó thì thôi, lại còn kể tội nó, v.v..

Xét về lý sự, họ nói thế cũng có ý đúng. Lũ lụt không phải là sản phẩm của thời này, của thủy điện. Nó có từ hồi xửa hồi xưa. Tôi đọc sách Đại Việt sử ký toàn thư, thấy các nhà chép sử ghi lại rất nhiều trận lụt lớn vào các thời Lý, Trần, Lê, Nguyễn..., dân tình khốn đốn, khổ sở trăm bề. Hồi ấy chưa có thủy điện, dù có thể đã có lợi ích nhóm.

Nhưng bảo hồ chứa thủy điện, công trình thủy điện vô can với lũ lụt thì sai. Cứ tạm hiểu, nó giống cái thùng chứa, chỉ chứa thôi, chứ không có tác dụng ngậm nước, giữ lại nước, khi nhiều nước quá thì tràn ra ngoài; khi sợ vỡ đập thì xả bớt ra. Nó không giữ nước, tích nước theo kiểu rừng giữ nước từ ngàn đời nay.

Những cánh rừng mênh mông là những thảm thực vật, khi trời mưa lớn có tác dụng như những tấm thảm dày hút nước, giữ nước. Nhiều rừng nguyên sinh ở khắp nơi, ở dãy Trường Sơn, ở miền Trung... giữ lượng nước cực kỳ lớn sau những trận mưa, rồi từ từ xả ra suối, sông. Khi xưa, người ta có thể dễ dàng bắt gặp những dòng suối chảy róc rách quanh năm, những con sông chảy mãi chảy mãi tưởng chừng không bao giờ cạn, những thác nước hùng vĩ tung bọt ngày này qua ngày khác. Nước của nó chính là nước từ rừng, được thải ra dần dần, rừng làm nhiệm vụ phân phối, điều tiết, cấp côta nước cho sông suối theo chừng mực. Chỉ khi nào mưa quá nhiều, quá dài, quá lớn, hết sức chịu đựng của rừng thì mới sinh ra lũ lụt. Khi xưa, hiếm có lũ quét, một thứ tai họa khủng khiếp với người ở vùng núi cao.